Chương 5
đấy, em tặng anh." Cô nói rồi bật chức năng gửi ảnh, chuyển thẳng bức ảnh sang điện thoại mình, bắt đầu tra giá.
Giá cả cô có thể chấp nhận được, nhưng cô cảm thấy Đàm Nhiêu đeo đồng hồ mấy vạn tệ có vẻ hơi hạ thấp đẳng cấp tiêu dùng của anh.
Cô ngước mắt lên, không giấu được vẻ quan tâm "Gần đây...
nhà anh có chuyện gì không?" Có phải bố anh không cho tiền tiêu vặt?
Hay là mẹ kế lại làm khó anh?
Sự lo lắng trong mắt cô gái thẳng thắn và chân thành, Đàm Nhiêu nhìn thấy, một góc nào đó trong tim bỗng mềm nhũn.
Anh xoa đầu cô, nửa đùa nửa thật "Nghĩ tốt cho anh chút không được sao, cứ phải để anh trấn lột em chiếc đồng hồ mấy trăm vạn em mới vừa lòng hả?" “......” Lục Điểm Lôi lắc đầu, giọng mềm nhũn lầm bầm "Em không có nhiều tiền thế đâụ.." Đàm Nhiêu bật cười, nhẹ nhàng đẩy đầu cô ra.
"Yên tâm, anh trai em đang dọn dẹp tình địch cho em đấy." Anh bước đi uể oải, lấp lửng "Nếu thuận lợi thì qua một thời gian nữa sẽ không còn ai vây quanh Tư Nguyên Phong của em nữa đâụ" "Thật á?" Trong lòng Lục Điểm Lôi bùng lên ngọn lửa hy vọng, mắt sáng long lanh.
Đàm Nhiêu không nói gì thêm.
Lục Điểm Lôi coi như anh ngầm thừa nhận.
Chưa vui vẻ được hai ngày, cô đã bị ghen tuông làm mờ mắt.
Tan học, cô đi cùng hai người anh, bắt gặp Tư Nguyên Phong và Dư Ngâm đi phía trước.
Hai người đó dường như nhìn thấy cô, đột nhiên nắm tay nhau, công khai ân ái giữa trường.
Cơn giận bùng lên chiếm lấy tâm trí, cô chẳng thèm chào hỏi Đàm Nhiêu bọn họ, lao thẳng lên đẩy Dư Ngâm.
Đối phương không phòng bị, ngã ngồi xuống đất.
Cơn bốc đồng qua đi, cô hơi hoảng, đặc biệt là khi bắt gặp ánh mắt chán ghét của Tư Nguyên Phong, tim cô nhói đau, hai tay luống cuống không biết để đâụ Cậu ta bước lên, đẩy vai cô một cái đầy cảnh cáo.
Lục Điểm Lôi ngơ ngác lùi lại một bước, môi mấp máy định phản bác thì thân hình cao lớn của Đàm Nhiêu đã kéo cô ra sau lưng, anh trai Lục Ngọc Trạo chậm rãi bước lên, thế mà lại giơ chân giẫm lên tay Dư Ngâm đang chống dưới đất.
Hành động này quá nhục nhã người khác.
“Anh...” Lý trí trở lại, cô vội vàng ngăn cản, kéo anh trai ra, chắn giữa anh và Tư Nguyên Phong, rồi dùng ánh mắt ra hiệu cho Đàm Nhiêu mau đưa anh trai cô đi.
Ba người cùng rời đi, lên xe nhà họ Lục.
Lục Ngọc Trạo ngồi ghế phụ, Lục Điểm Lôi và Đàm Nhiêu ngồi ghế saụ Cô thường xuyên đấu đá với Dư Ngâm, nhưng duy chỉ hôm nay, cô có cảm giác mình thắng không vẻ vang.
Rất chột dạ, còn hơi mất mặt.
Nhưng sắc mặt Lục Ngọc Trạo rất khó coi, luồng khí lạnh vô hình bao trùm xe khiến cô không dám lên tiếng.
Cô lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Đàm Nhiêu ngồi bên cạnh.
Có phải em quá đáng lắm không?
Điện thoại rung lên, Đàm Nhiêu cúi đầụ "Đối phương đang nhập..." Lục Điểm Lôi nhìn chằm chằm, lòng như lửa đốt.
Nhưng tin nhắn của đối phương mãi không thấy tới.
Dòng chữ đang gõ bị xóa đi, ngón cái Đàm Nhiêu lơ lửng trên màn hình một lát rồi tắt máy, quay đầu ghé sát vào cô.
"Sợ Tư Nguyên Phong ghi hận em à?" Anh gần như dán sát vào vành tai cô, hơi thở ấm áp lướt qua "Hay là..." Giọng anh trầm xuống, gần như nghẹn trong cổ họng, mang theo chút khàn khàn giễu cợt "Sợ cậu ta phát hiện