Chương 139
vụ mua bán lớn đến mức nào mà đáng để ngươi phải giết hắn." "Ta không yên tâm." Lục Vân Tích trả lời thẳng thắn, "Khi trở về, hắn chắc chắn sẽ không tha cho ta.
Còn ngươi, đã chiếm được Bắc Cảnh rồi, thì sao có thể quan tâm đến sống chết của ta được.
Ta phải tự mình tính toán." "Chỉ vậy thôi sao?" Nguyên Dịch không thể tin được.
"Đúng, chỉ vì điều này." Lục Vân Tích gật đầu, "Nhưng ta cũng không muốn gánh tội giết vua.
Những người nhìn thấy ngày hôm nay đều phải bị giết hết, dĩ nhiên bao gồm cả Triệu Ngọc Nhi." Lời của nàng càng lúc càng kỳ lạ.
Nguyên Dịch hầu như đã tin lời Triệu Ngọc Nhi, cho rằng nàng là một kẻ điên.
Lão quay đầu nhìn Nguyên Tử Triều nằm trên đất, khuôn mặt đã trở nên trắng bệch.
Dù không thể tin được, nhưng giờ đây, y đã trở thành một khối thi thể lạnh lẽo.
Nguyên Dịch tức đến mức bật cười "Tại sao ta phải nghe lời ngươi?" Lục Vân Tích mỉm cười "Vua Bắc Mạc có thể qua lại thân thiết với quan viên Ninh Triều, nguồn tin tức rộng rãi như vậy thật khiến ta khâm phục.
Chắc hẳn ngài đã biết hết mọi chuyện giữa ta và Nguyên Tử Triều, cả Triệu Tĩnh An và Triệu Ngọc Nhi rồi chứ." "Đúng, nhưng điều này có liên quan gì đến việc ngươi giết hắn?" Nguyên Dịch thấy mọi chuyện càng lúc càng trở nên thú vị.
"Nếu đã nghe chuyện giữa ta và hắn, thì ngài nên biết ta hận hắn.
Ban đầu, ta và Mạnh Dụ đã sắp rời đi, nhưng Nguyên Tử Triều phát hiện ra tung tích của ta, bắt ta vào cung, không cho ta rời đi nữa." Nhắc đến Mạnh Dụ, ánh mắt Nguyên Dịch lóe lên.
Không ngờ đây còn là một câu chuyện vua đoạt vợ bề tôi.
"Vốn dĩ, ta đã thuận lợi thoát khỏi Nguyên Tử Triều, chỉ chờ Mạnh Dụ đến hội ngộ.
Vậy mà Triệu Tĩnh An hết lần này đến lần khác gào thét đòi thảo phạt nghịch tặc, cầm chiếu thư của phụ thân ta đi bố cáo thiên hạ, lấy danh nghĩa của ta để phò tá chính nghĩa.
Mạnh Dụ bảo ta chờ thêm một chút nữa, nhưng ta không muốn chờ." Nguyên Dịch xâu chuỗi toàn bộ câu chuyện, cuối cùng hiểu ra lý do Lục Vân Tích phải ra tay tàn độc với Nguyên Tử Triềụ Nhưng người đã chết, lão không quan tâm đến yêu hận tình thù của đám trẻ con này "Ngươi chỉ cần biết, ngươi đã phá hỏng kế hoạch của ta.
Giờ định bù đắp thế nào?" "Cái chết của hắn vốn nằm trong kế hoạch của ta." Lục Vân Tích vứt con dao trong tay, lấy khăn tay lau sạch tay mình, rồi cúi xuống, trùm chiếc khăn lên mặt Nguyên Tử Triều, như một lời cáo biệt thầm lặng.
Nàng nói với Nguyên Dịch "Ta muốn ngươi giết Triệu Ngọc Nhi.
Những người khác đều là người của ngươi, chỉ cần ngươi có thể khiến họ im miệng thì ta không quan tâm nữa.
Chỉ có nàng ta là ta không yên tâm.
Tối nay, Mạnh Dụ sẽ chờ tín hiệu của ta.
Khi nhận được tin, y sẽ dẫn đại quân công thành." "Các ngươi tính toán như vậy à " Nguyên Dịch cười lớn, "Công thành thì chắc chắn hai bên sẽ giao chiến trong thành.
Lúc đó, thương vong vô số kể, tất cả đều là người của Ninh triềụ Các ngươi không sợ làm mất lòng dân U Châu sao?" "Vậy nên, quốc quân Nguyên Tử Triều sẽ chịu trách nhiệm cho hành động của mình, tự sát tạ tội ngoài thành U Châụ" Hóa ra, từ đầu đến cuối, nàng không có một chút tình cảm nào với Nguyên Tử Triềụ Nguyên Dịch bỗng cười lớn, không rõ là đang khen ngợi