Chương 138
quanh Nguyên Tử Triều, thăm khám một hồi, cuối cùng bất đắc dĩ tuyên bố "Trên dao có tẩm độc, độc đã lan đến máu rồi.
Người này… không cứu được nữa." Triệu Ngọc Nhi há hốc miệng như không thể tin được.
Trong suy nghĩ của ả, ả có thể đâm chết Nguyên Tử Triều, nhưng Lục Vân Tích thì không thể xuống tay được.
Dù sao, Nguyên Tử Triều cũng đã mê đắm nàng một cách điên cuồng như vậy, gần như là muốn gì được nấy.
Chỉ sợ khi bị người trong lòng đâm một dao, Nguyên Tử Triều còn lo lắng nàng không đủ sức, nên đã giúp nàng đâm sâu hơn một chút nữa.
Nguyên Dịch ngây người nhìn chằm chằm người đàn ông nằm trên mặt đất.
Chiều nay, Nguyên Tử Triều còn đến gặp lão, nói rằng y sẵn sàng bàn bạc điều kiện, chỉ cần lão đưa Lục Vân Tích ra khỏi thành.
Ai ngờ, chưa đầy một giờ sau, một sinh mệnh đã dần héo mòn, biến mất.
Lúc này, lão không thể diễn tả được cảm giác trong lòng mình.
Khi nhìn thi thể Nguyên Tử Triều dần lạnh lẽo, lão cảm thấy như có một thứ gì đó quan trọng đang rời xa.
Quá giống, thật sự quá giống… Lão không rõ tại sao mình lại tức giận đến vậy.
Cuối cùng, chỉ có thể tạm đổ lỗi cho việc mất đi con bài mặc cả nên mới phẫn nộ như vậy.
Nguyên Dịch đột nhiên túm chặt lấy vai Lục Vân Tích, tựa như một con sói đang giận dữ "Ngươi giết hắn, tại sao ngươi lại giết hắn " Lục Vân Tích run rẩy, nghiến chặt răng, nhưng nàng ép mình phải bình tĩnh lại, nở một nụ cười "Các người bắt hắn về đây không phải cũng muốn hắn chết sao?
Ta chỉ hoàn thành mong muốn của các người mà thôi." "Điên rồi, các người đều điên hết rồi…" Triệu Ngọc Nhi nhìn nàng, không thể tin được, "Một kẻ điên lại yêu một kẻ điên khác." Lục Vân Tích chỉ vào Triệu Ngọc Nhi "Bảo người đàn bà này cút xa một chút, ta có chuyện quan trọng muốn nói với đại vương." Nhìn vẻ bình tĩnh của nàng, Nguyên Dịch cảm thấy kỳ lạ.
Khi Mạnh Dụ gửi người đến, đã nói rõ đây là sủng phi của Nguyên Tử Triềụ Những ngày qua, hai người luôn bên nhau như hình với bóng cũng đã chứng minh điều đó.
Quả thực, Nguyên Tử Triều rất yêu nàng, thậm chí không tiếc cả mạng sống của mình.
Và bây giờ, y thật sự đã mất mạng.
Triệu Ngọc Nhi vẫn đang kêu gào bên cạnh "Người đàn bà này hiểm độc lắm, đại vương không thể tin tưởng ả được.
Nguyên Tử Triều đối xử với ả hết lòng hết dạ, vậy mà ả lại nhẫn tâm giết hắn…" "Nàng ta thật quá ồn ào.
Nếu nàng ta còn ở đây, thì ta có thể đảm bảo ngươi sẽ không thu được gì cả." Lục Vân Tích cắn răng, cố làm ra vẻ thờ ơ, sao cũng được.
Nàng không dám nhìn Nguyên Tử Triều nằm trên đất, sợ chỉ cần nhìn thêm một chút nữa sẽ để lộ sơ hở.
Độc tố cá nóc trong cơ thể y sẽ tạo ra hiện tượng trúng độc, chết giả, nhưng thời gian không thể kéo dài quá lâụ Nhát dao của nàng là để thu hút sự chú ý vào vết thương đó.
Họ nhất định sẽ cho rằng chất độc trên dao đã lan vào cơ thể y, không còn nghi ngờ gì khác.
Nàng đã hoàn thành bước đầu tiên, còn bước tiếp theo chính là nắm bắt thời gian Nguyên Dịch vẫy tay, ra hiệu cho tất cả lui xuống, tất nhiên trong đó có cả Triệu Ngọc Nhi.
Ánh mắt lão sắc bén, nghiến răng nghiến lợi "Bây giờ có thể nói được chưa?
Ta muốn nghe xem đây là một