Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

thảm thương đáng thương của ai kia, vừa giận vì cô buột miệng nói dối, lại vừa hiểu rõ lý do cô phải nói dối.
Cô chỉ muốn nhân nhượng cho khỏi phiền, không muốn gây thêm rắc rối.
Bởi vì cô hiểu rõ tính cách của anh, nếu anh muốn tra thì nhất định sẽ điều tra chuyện này đến cùng.
Nhưng một khi sự thật bị phơi bày, mối quan hệ giữa hai người họ cũng không thể che giấu được nữa, nó sẽ bị lộ dưới ánh nhìn của tất cả mọi người.
Hình Tranh không quan tâm đến ánh mắt của người ngoài nhưng Kiều Hy thì có.
Chỉ đơn giản là cô muốn giấu kín lâu thêm một chút nữa.
Cơn gió lạnh cuồng loạn rít gào trong hành lang, cuốn theo lá khô và bụi vụn bay lên, cọ xát điên cuồng trên mặt đất tạo thành âm thanh ghê rợn như ma khóc quỷ gào.
Một lúc lâu sau, Hình Tranh khẽ thở dài, lướt qua cô đi thẳng lên lầụ Tim cô rối như tơ vò, cô lo lắng gọi "Hình Tranh." Ngực của thiếu niên khẽ run, luồng khí nóng nghẹn lại nơi cổ họng vô cùng khó chịụ Anh không muốn tra hỏi gay gắt, chỉ có thể quay lưng bỏ đi, cho đến khi..
phía sau vang lên một giọng nói vừa mảnh mai vừa mềm mại, xuyên qua tiếng mưa mà lướt thẳng vào tim anh.
"Anh ơi." Hình Tranh dừng bước, cả người như bị điện giật, đột ngột trở nên cứng đờ.
Vài giây sau, anh quay đầu lại với vẻ mặt gượng gạo "Gì?" Ánh mắt của Kiều Hy đầy bất lực, đáy mắt cô ánh lên vẻ long lanh "Chân em đau quá, anh có thể đỡ em được không?" Hình Tranh nhếch môi, lạnh lùng cười.
Lúc cô tức giận thì hận không thể băm tên anh ra thành từng mảnh, trong mơ cũng không ngừng lầm bầm nguyền rủa anh.
Vậy mà lúc cô giở trò thì gọi tiếng "anh ơi" ngọt đến chảy mật, giống như biết rõ anh sẽ chiều chuộng một cách trắng trợn, nắm đúng điểm yếu của anh mà bóp không trượt phát nào.
Mặt anh lạnh lùng, vẫn định vùng vẫy một chút "Nếu anh nói không thì sao?" "Vậy anh cứ đi đi.
Với tốc độ leo cầu thang hiện tại của em, lúc về được nhà thì trời cũng gần sáng rồi.
Lỡ nửa đường em chết đói hoặc chết cóng, anh nhớ xuống nhặt xác em đấy." Cô càng nói càng thê thảm, hàng mi cụp xuống, đôi môi run rẩy một cách chân thật.
Mặt Hình Tranh không cảm xúc, ung dung thưởng thức màn diễn vụng về của cô.
Anh bước vài bước quay lại trước mặt cô, giơ tay gõ hai cái rõ đau lên đầu cô.
Cô ôm đầu kêu "đaú, ánh mắt u oán trừng anh hai cái.
"Còn dám uy hiếp anh nữa không?" Cô mím môi cười trộm, ngoan ngoãn đáp "Không dám nữa." Anh lấy chiếc áo đồng phục đang cầm khoác lên người cô, buộc nút ở cổ áo rồi xoay lưng ngồi xổm trước mặt cô.
"Lên đi, đồ ngốc." Dù Kiều Hy không vừa ý hai chữ cuối nhưng cô vẫn vui vẻ nhào lên lưng anh, hai tay ôm chặt cổ anh.
Anh cõng cô đi lên lầu, bước chân của anh nhẹ nhàng, mỗi bước đi là một bóng đèn tối trong hành lang lại sáng lên theo tiếng động.
"Sau này có thể đừng gọi em là đồ ngốc nữa không?" Giọng cô sát bên tai, nhỏ nhẹ thương lượng.
"Tại sao?" "Gọi nhiều sẽ xui xẻo." "Sao thế, sợ ảnh hưởng đến thành tích tuột dốc ổn định của em à?" Kiều Hy lặng lẽ ngậm miệng.
Không thể nói chuyện tử tế được à?
Hành vi công kích cá nhân rất kém văn hóa đấy.
Đa phần các nhà đơn của thời đại này là những tòa nhà nhỏ cao sáu tầng, mỗi tầng một căn, nhà Hình Tranh ở tầng năm.
Đèn tầng ba chập chờn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡