Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

người khác, rõ ràng em đã tiến bộ rất nhiều trong kỳ thi tháng mà." Hình Tranh hừ nhẹ "Em gọi 5 điểm là nhiều à?" Cô kéo chăn giả chết, vừa tức giận vừa không phản bác được.
Thành tích tốt thì giỏi lắm à?
Coi thường người khác.
Đi bộ từ trường học đến nhà chỉ cần mười lăm phút.
Kiều Hy lê cái chân phải bị thương, chậm rãi đi về phía trước như rùa bò.
Quần đồng phục của cô ướt hơn một nửa, cổ áo lấm tấm những vết đen, trông chẳng khác gì một kẻ ăn mày vừa được vớt lên từ vũng nước bẩn.
Cô rẽ phải ở đầu phố Phù Dung, đi thêm vài phút nữa, cô lại rẽ vào một khu dân cư cũ.
Đây là nhà đơn được cảnh sát phân cho từ hai mươi năm trước.
Bác Thường gác cổng là bạn thân của ông nội Hình Tranh, cả đời làm cảnh sát khu vực ở đồn công an.
Ông ấy đã về hưu, sau đó rảnh rỗi không yên nên làm bảo vệ gác cổng.
Ông ấy quen biết hết người trong khu, ai đến cũng có thể trò chuyện đôi câụ "Cháu chào bác Thường." Kiều Hy lễ phép chào hỏi.
"Kiều Hy về rồi à." Ông ấy đứng dậy, nhìn thấy vết bẩn trên quần áo của cô, ông ấy nhíu chặt mày "Ai da, sao lại thành ra thế này?" "Cháu bị ngã." Cô tránh nặng tìm nhẹ mà trả lời.
"Trời mưa đường trơn, sau này vẫn nên cẩn thận chút." Cô ngoan ngoãn gật đầu, chậm rãi đi vào bên trong.
Bác Thường vừa định ngồi xuống, quay đầu thấy Hình Tranh theo ngay phía saụ Ông ấy định nói gì đó nhưng cậu thiếu niên ra hiệu bằng tay với ông ấy.
Ông ấy lập tức hiểu ý, mỉm cười chậm rãi ngồi xuống, uống một ngụm trà đặc vừa pha.
Ông ấy nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ, thấy cô gái bước từng bước chậm rãi ở phía trước, còn chàng trai cao lớn lặng lẽ đi phía sau, tựa như vị thần hộ mệnh của cô vậy.
Kiều Hy vất vả lê bước suốt cả đoạn đường, dốc sức bình sinh mới đến được trước cửa nhà đơn.
Cô thu ô lại, lo lắng nhìn chằm chằm vào bậc thang dài phía trước.
Đèn đường trên đầu chập chờn vì cảm ứng kém, chớp nháy theo từng đợt mưa giông lất phất.
Gió lạnh thổi vù vù bốn phía khiến cô rụt cổ lại vì rét.
Cô khó khăn lắm mới tự thuyết phục mình tiến về phía trước nhưng ngay khoảnh khắc nhấc chân lên, cặp sách bị ai đó khẽ kéo lại.
Cô ngạc nhiên quay đầu, chạm phải ánh mắt đen láy và sáng rực của cậu thiếu niên.
"Sao anh lại ở đây?" Mặt cô lộ vẻ nghi ngờ.
Hình Tranh nhíu mày hỏi ngược lại "Anh nên ở đâu?" "Em cho rằng Chu Tễ Xuyên sẽ kéo anh tham gia lễ ăn mừng." "Ừ." Anh hơi thấp giọng "Anh không đi." Kiều Hy nắm chặt quai cặp, nhón chân tiến lại gần, giọng khẽ run hỏi "Tại sao?" "Không tại sao cả." Hình Tranh bình thản đáp, tiện tay cầm lấy chiếc ô trong tay cô, ánh mắt anh lướt qua ống quần ướt sũng và vết máu sẫm màu thấm qua lớp vải.
"Sao chỗ này lại bị thương?" Anh lặng lẽ nhìn chằm chằm vào mắt cô, khí thế toát ra khiến người khác khiếp sợ, áp lực như đang thẩm vấn tội phạm dồn dập đè xuống.
Kiều Hy chột dạ, né tránh ánh mắt đó.
Ngay từ đầu cô đã không định nói thật, lời nói dối vừa bịa được đã tuôn ra trôi chảy "Trên đường về không may giẫm phải vũng nước, sau đó..
ngã một cái." Sắc mặt của Hình Tranh rất tệ, giọng nói của anh lạnh đi tám độ "Tự ngã?" "Vâng." Cô cúi đầu, hai tay giấu ra sau lưng, siết chặt lấy nhaụ Thiếu niên mím môi im lặng.
Anh nhìn dáng vẻ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡