Chương 4
trường THPT số 5 đều biết nên gần như không ai dám dây vào.
Những vụ bắt nạt học đường mà mọi người có thể nghĩ đến, bọn họ chỉ làm hơn chứ tuyệt đối không kém.
"Chà chà, hoa khôi xinh đẹp trường chúng ta bị thương rồi này, sao lại bất cẩn vậy?" Chu Lộ có mái tóc dài màu đỏ rượu bắt mắt, đuôi ngựa buộc cao, mặt dài mắt phượng, lớp phấn dày cộp, đôi môi tô màu son đỏ tươi.
Hai người còn lại là hai tay sai như hình với bóng với cô ta.
Người mập mạp là Lưu Oánh, mặt đầy mụn trứng cá, cao lớn khỏe mạnh, giống như một chiếc xe tăng không gì phá nổi.
Cô ta nổi tiếng ra tay tàn nhẫn, lời nói cũng mỉa mai độc địa "Có phải lúc về nhà sẽ vội vàng nhào vào trong lòng "chú" làm nũng không, nếu không thì sao có được mấy cái túi hiệu kia chứ?" "Ai mà chẳng biết." Người gầy tên là Thẩm Di Băng, vóc dáng không cao, thấp bé, lúc nào cũng mỉm cười, đặc biệt thích nói xấu sau lưng "Bạn hoa khôi trường chúng ta ỷ bản thân có nhan sắc, bao nhiêu "chú" sẵn lòng bỏ tiền ra.
Chúng ta không "đẳng cấp" như người ta, chỉ đáng mặc đồ rách rưới thôi." Chu Lộ cười châm chọc "Bán thân ấy à, chỉ có những người không biết xấu hổ mới làm được." Kiều Hy nghe vậy bèn ngẩng đầu, không kiêu ngạo không siểm nịnh đối diện với bọn họ.
Cô vốn không muốn dây vào bọn họ nhưng ba kẻ đó như cao da chó xé mãi không ra, lúc nào cũng đuổi theo cô sủa điên cuồng.
Cô hiểu được bọn họ chẳng thèm quan tâm sự thật ra sao mà chỉ cần một cơ hội để lật đổ cô thôi.
"Mấy người đừng có quá đáng." Triệu Hân Bội vẫn luôn im lặng đột nhiên chắn trước mặt cô.
Cô ấy tháo cặp kính bám đầy nước, hai tay lo lắng đang run rẩy, hắng giọng quát lớn với đám người kia "Một tấm ảnh thì chứng minh được gì chứ, các người không thể vu khống người khác bừa bãi như vậy Trừ phi đưa ra bằng chứng, bằng không tôi sẽ đến chỗ giáo viên tố cáo các người tội phỉ báng " Lời nói vang dội, đanh thép khiến mọi người xung quanh sợ ngây người.
Chu Lộ khựng lại, Lưu Oánh đứng phía sau nổi giận, tiến lên xô đẩy cô ấy, gầm gừ "Có gan thì đi đi, xem tao có đánh chết mày không " Cô ấy lảo đảo lùi về phía sau hai bước, Kiều Hy đưa tay đỡ lấy cô ấy, ánh mắt tàn nhẫn nhìn chằm chằm Lưu Oánh "Cậu thử động tay lần nữa xem?" Lưu Oánh hơi giật mình, dè chừng trước sự cảnh cáo của cô.
Tuy nhiên mọi người vẫn đang nhìn chằm chằm, nếu bị cô dọa cho lép vế, sau này lấy thể diện tung hoành ở đâu nữa.
Cô ta hung hăng đẩy Kiều Hy, cánh tay to khỏe giơ cao lên, sắp sửa giáng xuống một cái tát.
Trước mắt chợt tối sầm, vài bóng người cao lớn xuất hiện trước người Kiều Hy tạo thành một bức tường rắn chắc.
Ngẩng đầu nhìn người tới, Lưu Oánh cuống quít thu tay lại, quay đầu nhìn Chu Lộ.
Từ lâu Trương Thành đã không ưa đám con gái lưu manh này, giọng điệu không khá hơn chút nào "Đủ rồi đấy, mấy cô còn làm loạn nữa thì đến thẳng phòng hành chính mà gặp." Chu Lộ cắn chặt môi dưới, nhìn cậu ấy bằng ánh mắt cực kỳ phức tạp "Cậu nhất định phải ra mặt giúp cô ta sao?" "Người trường khác còn chưa đi, các cô đã ở đây ỷ thế hiếp người, không ngại mất mặt à?" "Trương Thành " Mặt cô ta đỏ bừng.
Ánh mắt chán ghét của cậu ấy lướt qua mặt cô ta, cười nhạo "Nhớ mua mỹ phẩm chống thấm nước,