Chương 3
ấy càng khốn đốn hơn thôi." Chu Tễ Xuyên nhẹ giọng khuyên can "Bé Kiều cố gắng che giấu như vậy, bây giờ lại đang đứng đầu ngọn sóng, cậu muốn gây thêm rắc rối cho cậu ấy sao?" Hình Tranh nhắm mắt hít thở sâu, ép bản thân bình tĩnh lại.
Nước mưa lạnh lẽo táp vào mặt, đầu óc hỗn loạn tỉnh táo hơn vài phần.
Anh ấy nói không sai, nếu anh ra mặt thì sẽ chỉ làm mọi chuyện trở nên rắc rối hơn, cuối cùng người bị tổn thương vẫn là cô.
Nhân lúc Hình Tranh xoay người, Chu Tễ Xuyên vội vàng gọi mấy đồng đội đến, thấp giọng nói gì đó với thủ môn Trương Thành.
Không lâu sau, Trương Thành dẫn theo một nhóm người hùng hổ tiến về phía bên kia.
Dưới khán đài, đám học sinh chạy tới hóng chuyện, chen chúc vây kín thành từng vòng trong vòng ngoài.
Chiếc ô trong suốt rơi xuống trong màn mưa, giống như một sợi dây thừng không có cách nào bắt được, xuyên qua cái ác của lòng người, buộc chặt lấy tấm lòng lương thiện mộc mạc, tất cả sự tốt đẹp sụp đổ tan tành.
Tường đổ, mọi người cùng đẩy.
Năm 17 tuổi, lần đầu tiên Kiều Hy hiểu ý nghĩa của câu này một cách sâu sắc.
Đầu gối cô bị trầy xước, vệt máu đỏ tươi thấm đẫm quần đồng phục.
Mặt đất trơn trượt vì vũng nước đọng, cô cố đứng lên mấy lần nhưng không được, trông chẳng khác nào một con chó rơi xuống nước bị người ta xa lánh.
Có rất nhiều người vây quanh cô, thế nhưng không ai tiến lên giúp đỡ.
Cuối cùng vẫn là cô gái tóc ngắn đeo kính ra tay trượng nghĩa, bất chấp nguy cơ bị mọi người cô lập mà giúp cô tìm ô, cúi người nâng cô dậy.
"Kiều Hy, cậu không sao chứ?" Triệu Hân Bội lo lắng nhìn cô, đỡ cặp kính đang rơi xuống.
Cô lạnh đến mức môi trắng bệch, cả người run rẩy, nhẹ nhàng lắc đầụ Chạng vạng đầu thu, gió thổi lướt trên làn da ẩm ướt lạnh lẽo, râm ran như những mũi kim liên tục đâm xuống.
Vết thương ở đầu gối không ngừng nhói đau, đau đớn về mặt sinh lý không thể so với sự bàn tán vây quanh cô khắp bốn phía.
Chúng như những lưỡi dao sắc bén tàn nhẫn, không chạm vào da thịt nhưng đâm thẳng vào sâu trong linh hồn, giết người trong vô hình.
Chỉ trong một tuần ngắn ngủi, từ một hoa khôi trường cao vời vợi, cô rơi xuống đáy bùn, những lời tung hô ngày xưa biến thành vô số lời vu khống.
Ngay cả lớp trưởng ngại ngùng đưa thư tình cho cô mấy ngày trước, cũng quay lưng tham gia vào trong nhóm học sinh, tung tin cô là tình nhân của một gã giàu có.
Tất cả những chuyện này do hai tấm ảnh chụp không rõ ràng mà ra.
Cô mang đầy ấm ức không thể giãi bày với ai, lén trốn ở trong chăn khóc vài lần.
Thời gian ngắn ngủi, tiếng khóc rất nhỏ, sợ người ở phòng bên cạnh nghe thấy.
Cô không muốn anh lo lắng.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, đập vào ô kêu lộp bộp không ngừng.
Tầm nhìn trước mắt trở nên mờ ảo, sương mù giăng kín đất trời.
Rất nhiều học sinh xung quanh đứng hóng chuyện, bàn tán xôn xao giống như một con dao găm sắc bén, đâm thủng màng nhĩ, đâm thẳng vào đáy lòng cô.
Chân phải Kiều Hy bị thương, đi lại bất tiện.
Triệu Hân Bội thấp hơn cô nửa cái đầu, cẩn thận từng li từng tí nâng cô lên.
Hai người di chuyển khó khăn, vất vả lắm mới tách ra khỏi đám đông nhưng khi đi về phía trước, lối đi lại bị chắn.
Đám người do Chu Lộ đứng đầu, cũng chính là người vừa rồi ác ý đẩy ngã cô.
Thủ đoạn của ba người ác độc, cả