Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

mò hỏi "Bố có kể trước khi làm cảnh sát, ước mơ của ông ấy là gì không?" Hình Tranh đáp qua loa "Phiêu bạt khắp chốn." Cô chợt hiểu ra, nhớ đến bức ảnh cũ ố vàng treo trên tường phòng khách.
Lúc bố Hình trẻ trông tuấn tú, hoàn toàn không thô kệch như bây giờ.
Ông ấy mặc chiếc áo da và quần ống loe sành điệu nhất thời đó, tay ôm đàn ghi ta trông rất giống một ca sĩ nhạc rock tiên phong.
"Ông ấy muốn làm ca sĩ lang thang hả?" Kiều Hy hỏi lại cho chắc.
Hình Tranh nhếch môi cười khẩy, vừa đi xuống cầu thang vừa quay đầu lại ba lần, chú ý đến cái chân bị thương của cô.
Anh chậm rãi đáp "Chẳng phải ca sĩ lang thang là ăn xin di động sao?" "Anh nói thế là có thành kiến rồi." Kiều Hy rất nghĩa khí bênh vực bố Hình "Em thấy rất cá tính, ít nhất còn hơn những ước mơ sáo rỗng khác." Cô vừa dứt lời, hai người cũng ra khỏi tòa nhà.
Anh mở chiếc ô to, hơi nghiêng về phía cô, không vội đi mà quay đầu nhìn cô rồi kết luận "Em giống con ruột của bố hơn, còn anh là con được nhặt về." "Vậy thì tốt quá, chúng ta đổi chỗ cho nhau đi." Kiều Hy cúi đầu nhìn đôi giày thể thao màu trắng, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh khuôn mặt sầu não của người mẹ xinh đẹp.
Với một người theo chủ nghĩa hoàn hảo như bà ấy, đứa con gái do chính tay bà ấy nuôi dưỡng chỉ có vẻ đẹp, còn trí tuệ thì đáng lo, lại không có hoài bão lớn lao.
Đây chắc hẳn là điều nuối tiếc lớn nhất trong cuộc đời bà ấy.
Thực ra Hình Tranh nói đúng, đôi khi Kiều Hy rất giống bố Hình, đầu óc không nhanh nhạy, cố gắng học hành nhưng không hiệu quả.
Cứ sau mỗi buổi họp phụ huynh, mẹ Kiều lại phải dùng thuốc trợ tim để trấn tĩnh.
Cùng một đề thi, Hình Tranh có thể vững vàng trong top 3 toàn khối, còn Kiều Hy chỉ có thể ngóng nhìn từ tận cuối bảng xếp hạng.
Mẹ Kiều nhìn chằm chằm vào điểm số không thể nào chấp nhận được, thở dài cả đêm "Lúc mang thai con, có lẽ mẹ đã ăn quá nhiều óc lợn nên mới sinh ra một đứa thông minh đến thế này." Bố Hình thấy Kiều Hy đang đứng phạt mà cằm sắp chạm ngực, cười hì hì khuyên nhủ "Kiều Kiều nhà mình xinh đẹp, nhảy múa lại giỏi, chỉ có chút khuyết điểm nhỏ này thôi.
Nhìn chung vẫn rất tuyệt vời rồi." "Thế sao anh không nói về Hình Tranh đi?
Thằng bé vừa học giỏi lại đá bóng hay, thi bơi lội cũng giành giải vô địch.
Về nhà còn biết nấu ăn, biết chăm sóc người khác, lại hiếu thảo.." "Thôi thôi." Bố Hình ngắt lời tràng kể lể dài dòng của bà ấy, vỗ vai an ủi "Chúng ta còn một năm nữa mà.
Bảo Hình Tranh chịu khó dạy dỗ con bé thêm, cần cù bù thông minh, anh tin Kiều Kiều chắc chắn sẽ không làm chúng ta thất vọng đâụ" Ông ấy quay đầu nhìn Hình Tranh đang lặng lẽ dọn bát đũa ở phía xa, cất giọng gọi "Hay con bày tỏ quyết tâm với mẹ đi?" Hình Tranh bưng bát quay người lại, ánh sáng trắng chiếu lên khuôn mặt lạnh băng, trông càng thêm u ám một cách đáng sợ.
"Không." Anh từ chối thẳng thừng "Con không muốn bị em ấy làm cho tức chết." Bố Hình ".." Thằng bé này, sao lại nói ra sự thật phũ phàng thế chứ.
Dù anh từ chối rất dứt khoát nhưng tối hôm đó, anh lại giả vờ vào phòng Kiều Hy tìm sách, loay hoay cả nửa tiếng mà chẳng tìm được cuốn nào.
Bị mắng, Kiều Hy quyết định sửa đổi nhưng việc học thật sự quá khó khăn.



⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡