Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

bất cẩn thế?" Ông ấy lộ rõ vẻ xót xa, rõ ràng là rất lo lắng "Vết thương đã được xử lý chưa?" Kiều Hy gật đầu lia lịa rồi nhấp từng ngụm sữa đậu nành nóng hổi.
Ông ấy cũng ngồi xuống, tiện tay lấy quả trứng luộc, ân cần bóc vỏ rồi đưa cho Kiều Hy, miệng lẩm bẩm "Bị thương rồi thì nghỉ ngơi vài ngày đi, để mẹ con gọi điện xin phép cô giáo dạy múa cho." Kiều Hy nhét nửa quả trứng vào miệng, nói lắp bắp "Sắp thi nghệ thuật rồi, cô giáo bảo không được nghỉ buổi nào nữa." "Thi cử quan trọng hay sức khỏe quan trọng?" Cô cúi đầu suy nghĩ, môi mấp máy nhưng những lời chưa kịp nói ra đã bị Hình Tranh đột ngột xen vào.
"Thi cử quan trọng hơn." Bố Hình bực bội lườm anh một cái, trong lòng đã có sẵn hiềm khích, nói "Hai người cứ như Chu Bá Bì đầu thai ấy, ngày nào cũng chỉ biết bóc lột con bé." Bố Hình đã làm cảnh sát nửa đời người, trong công việc luôn nghiêm khắc với bản thân nhưng ngoài đời lại là người thoải mái, mềm mỏng.
Hầu như ở nhà, ông ấy không bao giờ nổi nóng mà còn rất giỏi hòa giải, thỉnh thoảng còn toát ra vài phần ngây thơ trẻ con.
Hình Tranh đã quá quen với điều này, vẻ mặt không đổi uống sữa đậu nành "Nếu không phải bố quá nuông chiều em ấy, hiện giờ điểm của em ấy có kém thế này không?" "Không phải lần thi trước đã tiến bộ rồi à?" Hình Tranh không lên tiếng, lười nói chuyện.
Anh bóc trứng xong, sau đó đặt vào bát Kiều Hy.
Cô khẽ giơ tay, xòe năm ngón rồi cúi đầu xấu hổ "5..
5 điểm ạ." "Tuyệt vời " Bố Hình kích động đập mạnh một cái xuống bàn khiến sữa đậu nành trong bát tràn ra ngoài, ông ấy hùng hồn vạch ra tương lai "Lần này 5 điểm, lần sau sẽ là 10 điểm.
Con người ta phải biết tiến bộ từ từ, theo lời ông nội con nói, cái này gọi là đi từng bước vững chắc." Kiều Hy đang âm thầm ăn trứng mà suýt nữa nghẹn.
Hình Tranh liếc nhìn ông ấy một cái, nhàn nhạt nói "Ông nội mà biết bố hiểu "đi từng bước vững chắc" như thế, nắp quan tài cũng phải lật lên đấy." "Này, nói gì thế hả?" Bố Hình giận dữ uống gần hết bát sữa đậu nành, không kìm được mà cằn nhằn "Hồi ông nội con còn sống, ông ấy đã nghĩ đủ mọi cách để dập tắt ước mơ đời bố, giống như hiện tại con và mẹ con đang kìm nén bản tính của Kiều Kiềụ Không có dân chủ Chỉ có cường quyền Chỉ có áp bức " Hình Tranh thấy bố nói chuyện nghiêm túc nên hơi buồn cười, nhếch cằm "Bố hỏi em ấy mà xem, ước mơ của em ấy là gì?" Ánh mắt bố Hình chuyển hướng, trong đôi mắt lấp lánh sự trong sáng, đến cả hai nếp nhăn nơi khóe mắt cũng lộ ra một chút mong đợi không giấu được.
Kiều Hy ngồi thẳng người dậy, nhìn thẳng phía trước "Sống lay lắt qua ngày, biết đủ là hạnh phúc." "Nói hay lắm " Bố Hình gầm lên, giơ ngón cái lên cao "Đơn giản, thực tế, đúng là tỉnh táo nhất trần đời." Nói xong, ông ấy ra vẻ bí hiểm che nửa mặt, nói nhỏ "Nhưng Kiều Kiều này, tuy ước mơ của chúng ta đẹp nhưng cố gắng đừng nói với mẹ con nhé, bố sợ huyết áp của bà ấy lại tăng vọt mất." Kiều Hy ngơ ngác gật đầụ Hình Tranh thực sự không thể chịu nổi nữa, liếc nhìn đồng hồ treo tường rồi đứng dậy giục cô đi học.
"Đi thôi." Hai người đi xuống lầu, Kiều Hy im lặng theo saụ Đến chỗ ngoặt cầu thang, cô đột nhiên đưa tay kéo vạt áo đồng phục của anh, tò


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡