Chương 18
nhọc lòng, tôi thấy anh nên chạy về nhà tắm rửa đi, cả người toàn mùi mồ hôi thôi." Vu Minh Minh gần đây bận rộn tới sứt đầu mẻ trán, sau khi Đàm tổng công tác trở về, giao cho cô nhiệm vụ mới.
"Trong vòng một tuần, tìm cho tôi một bảo vệ gia đình trong sạch, phẩm hạnh tử tế." Cô tưởng chuẩn bị cho Đàm Kiến Văn, ai ngờ anh nói "Trông coi cô ấy." Cô ấy?
Còn có thể là cô ấy nào, chỉ có thể là cô Uông kia.
Vu Minh Minh thường xuyên sợ hãi vì mình biết quá nhiều chuyện của Đàm tổng, có một ngày sẽ bị diệt khẩụ Một tuần lễ trôi qua, phỏng vấn hơn mười người, Đàm Kiến Văn đều không hài lòng khiến cho Vu Minh Minh suýt phát điên.
"Anh Đàm, hôm nay còn một người tới phỏng vấn." Gõ cửa văn phòng tổng giám đốc, tay Vu Minh Minh run run.
Đây là người cuối cùng của hôm nay, không được nữa, có lẽ cô sẽ không chịu nổi áp lực từ chức luôn.
"Cho anh ta vào." "Anh Vương, Đàm tổng bảo anh vào." Vu Minh Minh nhìn người đàn ông cao lớn một chút, vẻ ngoài không tính là tuấn tú, dáng người cao ráo ưa nhìn, trông cơ bắp kia, chắc hẳn rất khỏe.
"Chúc anh may mắn." Thấy anh vào văn phòng, Vu Minh Minh thầm nói trong lòng.
Anh ta may mắn, tức là cô may mắn.
Mười lăm phút sau, người đàn ông mở cửa ra ngoài.
Chẳng bao lâu sau, điện thoại trên bàn làm việc vang lên "Vào đây." Không hơn không kém, vừa khéo một tuần, anh Vương người cuối cùng này, rốt cuộc đã lọt vào mắt ông chủ, không phụ lời chúc may mắn của cô.
Hôm nay hết giờ làm, tâm trạng Vu Minh Minh vui vẻ, mời bạn thân, tuyên bố muốn mời một bữa lớn.
Áp lực nhiều ngày như vậy, rốt cuộc cũng có cầu vồng sau mưa rồi.
Làm công việc mới mấy ngày, Uông Thanh Huyền tạm vừa lòng.
Hàng ngày 7 giờ tối đi làm, 9 giờ hết giờ làm việc, hai giờ nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, không có thời gian nghỉ giữa giờ nhưng cô không thấy mệt mỏi chút nào.
Quản lý nhà hàng là một người đàn ông trung niên nho nhã, bất luận đối xử với khách hàng hay là nhân viên đều rất lịch sự, cách cư xử, nói chuyện rất tử tế.
"Đây là tiền lương một tuần của cô." Hôm nay trước khi vào làm, anh ta đưa cô một phong bì, Uông Thanh Huyền hơi kinh ngạc nhận lấy, xã hội bây giờ, thanh toán chuyển khoản phát triển như vậy, cái gì ngân hàng cũng có thể chuyển khoản, anh ta lại đưa tiền mặt.
"Cảm ơn quản lý Trần." "Cô đàn không tệ, rất chăm chỉ, tiếp tục cố gắng nhé." Anh ta khích lệ, vỗ vỗ vai cô rồi đi ra phía sau bếp.
Tối chủ nhật, khách hàng đông hơn ngày thường một chút, ít hơn tối qua một chút, Uông Thanh Huyền ngồi vào chỗ của cô, bắt đầu công việc tối nay.
Không có ánh đèn riêng, cũng không ở vị trí bắt mắt, cô yên tĩnh ngồi ở một góc, làm cảnh.
Bản nhạc đầu tiên tối nay là Ở đây có một nửa gương mặt là người ngoại quốc, người da trắng chiếm phần lớn.
Mà ở khoảng cách cách cô ba bốn mét, Đàm Kiến Văn yên vị ở chỗ đó.
Hai người vừa vặn ngồi chéo nhau, vừa ngước mắt lên, anh có thể thu từng cử động của cô vào trong mắt.
Anh tới một mình, gọi một phần ăn, thêm một ly rượu đỏ, anh không thích món Pháp, bởi vậy chỉ uống rượu đỏ.
Uống xong nửa ly rượu đỏ, nhân viên phục vụ hỏi anh có muốn thêm rượu