Chương 17
không tiện làm, Từ Tự Cường có thể làm thay, người này mặc dù tính tình nóng nảy nhưng làm việc ổn thỏa, được xem là nửa trợ thủ đắc lực.
Điểm yếu chí mạng có lẽ là tai mềm, dễ bị kích động xúi giục.
Khu gây trồng thực phẩm xanh nào đó ở ngoại thành thành phố Tô, Đàm Kiến Văn xuống xe, Mãng Tử dẫn người vào.
Từ Tự Cường nhìn thấy ông chủ, nước mắt lập tức rơi xuống, người đàn ông cao 1m8 khóc lóc nức nở.
"Bắt đầu từ lúc nào?" Đàm Kiến Văn đốt điếu thuốc, lạnh nhạt hỏi.
"Tháng trước." Anh ta khóc thút thít, chủ động nói thật "Mới đầu em chỉ đặt cược trên mạng...
em họ em nói chồng nó kiếm được mười mấy vạn...
ai dè chút tiền để dành của em mất cả, về sau thì..." "Chạy đi Macao đánh bạc?" Anh ta cũng là bị ma quỷ ám, Đàm Kiến Văn muốn anh ta theo dõi Uông Thanh Huyền, mấy tháng qua, người phụ nữ kia luôn đi tới ba điểm theo một đường thẳng, lớp dạy đàn, nhà Viên Khả Nhi, nhà cô ta, còn chẳng thấy cô ta ra ngoài đi chơi hay gặp những người khác.
Phải biết việc theo dõi này vừa nhàm chán vừa mệt nhọc, lúc anh ta biết Đàm Kiến Văn ra nước ngoài công tác, mỡ heo làm mê muội tâm trí, trong đêm chạy tới Macao đánh bạc.
Từ Tự Cường hối hận, nhìn sắc mặt ông chủ, công việc này chắc chắn không giữ được nửa, lần này thua sạch, công việc cũng mất.
"Tôi dùng tiền thuê anh, con mẹ nó, anh như dây cót ngày nào cũng dùng tin tức giống nhau lừa gạt tôi?
Hả?" Đàm Kiến Văn nhả khói, lấy điện thoại ra, mở tin nhắn dài dằng dặc, ném tới trước người anh ta "Tự anh xem đi." Cơ thể Từ Tự Cường run rẩy, nào dám thò tay lấy điện thoại, những tin nhắn kia anh ta tự nhận không tính là quá qua loa, dù sao ngày nào cô Uông cũng chỉ làm những việc kia, nhắm hai mắt anh ta cũng có thể nghĩ ra nên ngày nào cũng báo cáo na ná như nhaụ Trước đó ông chủ chưa hề nghi ngờ anh ta, hôm nay sao lại thế?
Vấn đề ở chỗ nào chứ?
"Ông chủ, em sai rồi." Số anh ta khổ từ nhỏ, ở cùng người ba say rượu, bị đánh từ nhỏ tới lớn, những năm đấu trí đấu dũng với lão ba luyện được một cơ thể có bản lĩnh tốt.
Đàm Kiến Văn coi trọng kỹ năng này của anh ta, có lòng bồi dưỡng, cho anh ta học tán thủ , mấy năm nay còn trả lương cao cho anh ta.
Đều do lòng anh ta không vững, tham tiền, trò đánh bạc kia đánh mười thua chín, trong vòng một đêm, cuộc đời anh ta co biến hóa long trời lở đất.
Môn võ chiến đấu tay không.
Sau khi Đàm Kiến Văn rời đi, chân Từ Tự Cường mềm nhũn, trực tiếp ngã nhao trên mặt đất.
Mãng Tử thấy anh ta như vậy, không đành lòng, tiến lên an ủi "Được rồi anh Cường, ông chủ cũng coi như đối xử với anh không tồi, còn giữ anh lại làm bảo vệ." "Anh có trách thì tự trách mình xui xẻo đi, mấy hôm anh đi Macao, cô Uông tìm được một công việc mới, ông chủ đang nổi giận nên trút giận lên anh đấy." "Cái gì?
Cô Uông...
công việc mới ư?" "Chuyện quan trọng như vậy, anh không nói với ông chủ, khó trách ông chủ tức giận." Từ Tự Cường lau nước mắt, thở dài một tiếng "Mãng Tử anh nói xem, rốt cuộc ông chủ có ý gì?
Cứ để tôi đi theo cô Uông như vậy, tôi cảm thấy chuyện có chút kỳ lạ." "Chuyện của ông chủ không cần anh