Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 24

loại bản lãnh này, trở mặt nhanh tới mức làm lòng cô bị đâm một nhát thật sâụ Tốt, những lời này của hắn lại lần nữa đâm thấu tâm can cô.
Đã nhiều năm như vậy, công phu vừa đánh vừa xoa của anh ta làm cô chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần xem ra còn chưa lục nghề.
Thái độ của Giản Tích không khỏi có chút chậm chạp, nói “Đang ăn.” Lục Bình Nam “Anh vừa xuống máy bay tuần trước, buổi tối tan sở anh đến đón em nhé?
Mời em ăn cơm.” Giản Tích cầm điện thoại di động, lỗ tai nghe vậy như phản xạ có điều kiện đỏ ửng lên, trong nháy mắt áp đảo cảm giác uất ức khi ở KTV lần trước.
“Tôi hôm nay trực, bảy giờ mới giao ca, ăn ở căn tin.” “Không sao, tan tầm anh đến đón em được, lát nữa gặp lại.” – Lục Bình Nam cực nhanh nói tiếp, không cho cô có cơ hội cự tuyệt.
Lò vi sóng “Đing” một tiếng, đồ ăn đã nóng.
Do dự trong lòng Giản Tích cứ đấu tranh dữ dội, cô “Ừ.” một tiếng, đồng ý.
Buổi chiều phụ nữ đến khám thai tương đối ít hơn, phần lớn là tới kiểm tra tim thai, Giản Tích đang ở trong phòng giám hộ xử lý một ca khám gấp yêu cầu giữ thai phụ, xong việc vừa vặn bảy giờ tan tầm.
Mà Lục Bình Nam cũng rất đúng giờ chờ ở cửa bệnh viện, trên người khoác đơn giản một cái áo măng tô, đứng dựa vào chiếc Cayenne, đẹp trai bức người.
Anh ta chạy chậm lại chỗ cô “Có mệt hay không?
Muốn đi ăn chút gì hay không?
Bệnh viện các em cũng bận rộn thật, anh chờ 15 phút thôi mà đã thấy ba chiếc xe cứu thương chạy vào rồi.” Anh ta vừa nói vừa cầm lấy túi xách trong tay Giản Tích, Giản Tích cố ý tránh né nhưng vẫn bị anh ta xách đi.
Lục Bình Nam ân cần mở cửa xe, “Xe của em làm bảo dưỡng còn phải mất mấy ngày?” “Ngày mai là có thể lấy về được.” – Xe của Giản Tích hôm qua đã được đưa đến trung tâm bảo dưỡng, mấy ngày nay cô đều phải đón xe đi làm.
“Vậy sáng mai anh qua đón em đi làm.” – Lục Bình Nam ngồi bên ghế lái, đưa tay ra ghế sau lấy lên một túi giấy tinh xảo đưa cho cô.
Giản Tích cũng không nhận, Lục Bình Nam hít thật sâu, nói “Tích Tích, lần trước là anh không đúng, uống hơi nhiều rượu nên mới nổi điên, em đừng giận được không?
Cái này xem như quà bồi tội với em nhé” Giản Tích đưa mắt từ túi giấy nhìn lên mặt anh ta.
Lúc học đại học, chỉ cần anh ta nhìn cô lâu một chút, lòng cô cũng sẽ hồi hộp mà tim muốn nổ tung.
Trưởng thành, rồi thành người lớn, mọi thứ cuối cùng cũng qua đi, quả thật rất khó để ngăn cản được cảm giác động tâm thưở ban đầụ Cảm giác động lòng cứ thế theo thời gian đưa đẩy, cũng từng gặp gỡ những người con trai khác, nhưng giống như đều tạm thời không thay thế được.
Giản Tích hiểu rất rõ lòng mình.
Cô nhận lấy túi giấy “Cám ơn.” Lục Bình Nam buông lỏng bả vai, nghe hai chữ này anh ta liền hiểu Giản Tích đã tha thứ cho anh ta, quả thật như trút được gánh nặng.
Đến nhà trọ Hương Tạ, Giản Tích cầm lấy túi, “Trở về thì lái xe chậm một chút, ngày mai không cần…” Lời còn chưa nói hết, Lục Bình Nam đột nhiên đưa người về phía cô, thanh âm lướt qua vành tai, “ Đừng khách sáo với anh.” Tay anh ta đưa đến ngang hông Giản Tích, tháo dây an toàn giúp cô.
Giản Tích


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡