Chương 23
tắm ban nãy à…” …….
Thứ hai hàng tuần, người đến khám bệnh rất nhiềụ Bác sĩ khoa phụ sản đều chia số ra làm việc, không tới một giờ buổi sáng cũng phân công xong số phòng khám.
Bận bịu thì cũng được đi, nhưng sợ nhất là gặp phải các bệnh nhân không nói lý lẽ, sáng sớm nay Giản Tích đúng là gặp phải một bệnh nhân như vậy.
Người nọ tố cáo cô thích bắt họ xét nghiệm lung tung, nói cái gì mà bệnh viện bây giờ vì tiền mà bất chấp tất cả.
Giản Tích nhẫn nại giải thích “Việc kiểm tra mức độ đường huyết giữa thai kỳ rất quan trọng, mà lượng đường chỉ tiêu trong cơ thể của vợ anh đã vượt mức, lượng đường trong máu có nguy cơ cao hơn những người khác rất nhiềụ” “Tôi không cần biết Nói bừa ” – Chồng của người phụ nữ có thai cực kỳ kích động “ Phải ăn nhiều đường thì lượng đường trong máu mới cao như thế, vợ tôi cũng không ăn đường, các người đừng hòng lừa gạt tôi.” Giản Tích “ Cái này không liên quan đến việc vợ anh có ăn đường hay không, nếu lượng đường vượt quá mức quy định, hậu quả sẽ….” “Cô là bác sĩ cái nỗi gì, có biết khám bệnh hay không?
Đổi số, tôi muốn kiếm bác sĩ lớn tuổi, trẻ tuổi như vậy biết cái gì mà khám ” Người đàn ông thô bạo đập rầm rầm trên bàn làm việc của cô.
Sau đó hùng hùng hổ hổ rời đi, ầm ĩ đến nỗi ra đến cửa vẫn còn nghe.
Giản Tích bị làm cho đau đầu, xoa nhẹ huyệt thái dương, phân phó y tá “Người kế tiếp” Y tá nhỏ này vừa được phân đến đây thực tập, ngây ngô thành thật “Bác sĩ Giản, như vậy chị cũng không tức giận sao?
Giản Tích cười cười “Như vậy liền nổi giận?
Nếu vậy thì tôi một ngày phải nổi giận mấy lần, chắc mệt chết đi được.” Y tá nhỏ “Tính tình của chị tốt thật đấy, đổi lại là em chắc đã sớm cùng ông ta tranh cãi một trận.” Giản Tích cầm lấy hồ sơ bệnh án của thai phụ kế tiếp, thần sắc bình tĩnh “Ở khoa phụ sản chịu đựng trên một năm, cô cũng sẽ như tôi thôi.” Y tá nhỏ dùng ánh mắt sùng bái cùng ngây thơ nhìn cô, thừa dịp nói tiếp “Bác sĩ Giản trưa nay muốn ăn gì?
Để chút em xuống căn –tin mua giúp chị.” Giản Tích chọn một phần đậu hủ chưng thanh đạm.
Ngày hôm qua ở nhà lão Triệu ăn quá nhiều đồ dầu mỡ, buổi sáng rời giường trên mặt lại nổi một hạt mụn nhỏ.
Không khác gì mọi khi, buổi trưa đợi đến lúc cô rãnh rỗi ăn cơm thì thức ăn cũng nguội lạnh.
Giản Tích đem thức ăn bên ngoài để vào lò vi sóng để hâm lại, trong lúc chờ đợi cô xoa xoa xương cổ, khám bệnh lâu không khỏi mắc bệnh nghề nghiệp, vì thế Đào Khê Hồng mới làm cho cô thẻ thành viên của một trong những trung tâm thể dục thẩm mỹ tốt nhất thành phố.
Còn trả trước năm năm tiền phí, cưỡng bách cô mỗi tuần phải đến đó luyện tập hai lần.
Ngày mai trực ca đêm, Giản Tích đang nghĩ đến việc tối nay đến trung tâm thể dục để tập, di động trong túi cô rung lên.
Cô lấy ra vừa nhìn thấy người gọi, liền dừng lại.
Lục Bình Nam – ba chữ này đang nhấp nháy trên màn hình.
Giản Tích bắt máy, giọng lạnh lùng “Chuyện gì?
“Không có chuyện thì không thể gọi điện hỏi thăm em sao?
Tích Tích, ăn cơm chưa?” Giọng của Lục Bình Nam thoải mái, lời nói nhẹ nhàng như một người bạn cũ quan tâm đến cô vậy.
Anh ta thật có