Chương 4
gian cũng không được, cuối cùng cô nhanh chóng làm quen với bác bảo vệ trước cổng gần đó.
Bác bảo vệ có khuôn mặt hiền lành thật thà, lúc Cố Nhan hỏi Chu Quân Ngôn có bạn gái hay chưa thì lại cười đến vô cùng chất phác.
“Tôi chưa thấy cậu ấy tiếp xúc với đồng nghiệp nữ nào cả.” Tâm trạng Cố Nhan tràn đầy vui mừng khi cô nghe thấy những lời này.
Nhưng hai ngày sau, khi cô đang ngồi trong chiếc Porsche màu đỏ thì thấy Chu Quân Ngôn và một người phụ nữ trẻ tuổi xuân tình dạt dào vừa nói vừa cười từ tòa nhà chính quyền thành phố đi ra.
Cố Nhan bực bội quay trở lại xe, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể giãi bày tâm sự với Hứa Yên.
“Anh ấy tan việc cùng với một người phụ nữ khác.” Hứa Yên nhanh chóng trả lời tin nhắn của cô.
“Người phụ nữ đó có đẹp không?” “Bình thường.” “Thế thì cậu lo gì.” “Tuyệt đối không được.
.
.
Mình ghen tị, mình rất thích anh ấy, nhưng anh ấy chưa bao giờ cười với mình.” Không phải cậu thích lấy mặt nóng dán mông lạnh sao?
Hứa Yên cố nhịn xuống mới không gửi đi như thế.
Chỉ là cô không biết mình đã nghe Cố Nhan bày tỏ nỗi lòng bao nhiêu lần rồi, nội tâm chết lặng đến mức gửi trực tiếp một biểu tượng cảm xúc “Thích thì lập tức đi cưỡng gian người ta đi, tỏ tình có ích gì?
Đằng nào cũng sẽ bị từ chối thôi.
Theo đuổi không được thì “xơi” anh ta, “xơi” không được thì bỏ thuốc, anh ta mà trở mặt thì lập tức công khai ảnh khỏa thân, cùng lắm thì ngồi bóc lịch trong ngục giam.
Ngay cả nhà giam cậu cũng không dám ngồi mà còn dám nói yêu cô ta sao?
“Oh, yeah, nhân tiện đổi ‘cô ta’ thành ‘anh ta’.” Dĩ nhiên Cố Nhan biết là cô ấy đang nói đùa, cô cười ra tiếng “Cậu nói làm mình xúc động muốn thử đấy.” Hứa Yên thuận theo cô nói tiếp.
“Ha ha, nạn nhân tội cưỡng hiếp ở đất nước chúng ta chỉ có phụ nữ thôi, điều đó có nghĩa là nếu cậu ép buộc anh ta thì sẽ không cấu thành tội hiếp dâm, có thể thành công ngủ với anh ta ” Đây là lần đầu tiên mà người thiếu kiến thức pháp luật như Cố Nhan nghe thấy điều này.
Cô cười cười, ánh mắt dừng lại trên biểu tượng cảm xúc cũng như câu cuối cùng mà Hứa Yên gửi cho cô, lưu luyến không nỡ rời mắt.
Cô điên rồi sao?
Cô thừa nhận cô động tâm, thậm chí cô còn nhớ những cuốn tiểu thuyết tình cảm mà cô đã đọc lúc lên đại học cách đây vài năm nữ chính luôn bị nam chính cưỡng ép rồi nảy sinh tình yêụ Vậy thì, có phải cô cũng có thể làm như vậy hay không?
Cố Nhan trở về nhà trực tiếp ở phòng khách cởi ra sạch sẽ, dù sao trong nhà cũng không có ai khác.
Ngôi nhà này là được Cố Trung Lâm mua cho cô trước khi cô trở về nước, bảo là gần công ty thuận tiện để cô đi làm.
Cô trần truồng đi vào phòng tắm, nhanh chóng nằm vào trong bồn đã sớm chuẩn bị nước ấm sẵn sàng.
Bồn tắm rộng lớn đủ chứa được hai người, cả người Cố Nhan vùi vào trong nước, cho đến khi không thể nín thở được nữa mới nhô đầu lên khỏi mặt nước.
Cố Nhan vẫy vẫy nước trên tay rồi lau qua khăn tắm mới cầm điện thoại lên từ trên kệ bồn tắm, bắt đầu gõ từng chữ một ở trên thanh tìm kiếm của trình duyệt một cách vô thức.
“Phụ nữ cưỡng gian đàn ông có phạm tội không?” Cô thậm