Chương 3
Họ rời đi được một lúc thì chủ biên mới phát hiện hợp đồng còn để quên ở đây nhưng các biên tập viên đều đang bận rộn, chỉ có mỗi Cố Nhan là nhàn rỗi thảnh thơi, thế là cô xung phong nhận việc đi đưa đồ.
Ngay khi bước vào cổng chính quyền thành phố, cô thấy một dáng người cao lớn mặc áo sơ mi trắng, đeo cà vạt màu xanh hải quân bước ra khỏi cửa kính.
Người kia từ hướng ngược sáng đi về phía cô, rồi dần dần trùng khớp với khuôn mặt của thiếu niên trong ký ức… Hóa ra trên đời này thật sự tồn tại hai chữ định mệnh.
Cố Nhan sững sờ đứng bất động nhìn người đàn ông đi đến trước mặt mình.
“Thật xin lỗi, là đồng nghiệp mới của chúng tôi sơ suất, làm phiền cô phải đi một chuyến.” Anh vươn tay muốn nhận tài liệu từ cô nhưng Cố Nhan lại quên buông tay.
“Anh tên là gì?” Thấy anh im lặng không nói lời nào, Cố Nhan nhỏ giọng nói thêm một câu “Nếu không, làm sao tôi biết anh là ai mà đưa tài liệu cho anh chứ?” Chu Quân Ngôn rũ mắt nhìn cô, lịch sự nhưng xa cách.
“Chu Quân Ngôn.” Chu, Quân, Ngôn.
Tên anh ấy là Chu Quân Ngôn.
Trước khi anh quay người rời đi, Cố Nhan nhịn không được truy hỏi “Anh có bạn gái chưa?” Nhưng Chu Quân Ngôn chỉ dừng lại một chút, cũng không quay đầụ “Tôi không trả lời câu hỏi cá nhân trong giờ làm việc.” Tối hôm đó Cố Nhan đã nhờ một người bạn làm ở đồn cảnh sát lấy số điện thoại và thông tin thẻ chứng minh cũng như địa chỉ nhà của Chu Quân Ngôn.
Cô lên kế hoạch theo đuổi đơn giản nhất là mỗi ngày ân cần chu đáo đưa đồ ăn nước uống cho Chu Quân Ngôn, nhưng kết quả đề xuất này đã bị Hứa Yên bác bỏ.
“Thời buổi nào rồi, bọn đàn ông đã không còn thích ăn “ốc đồng cô nương nữa đâụ” Bộ dạng này của cậu không những sẽ hù dọa Chu Quân Ngôn mà còn hạ thấp giá trị bản thân đấy.
Tối thiểu cậu phải tìm hiểu về anh ta, sau đó tạo cơ hội để anh ta biết cậu và mời cậu đến thăm nhà.
“ốc đồng cô nương ” – hay còn gọi là cô tiên Ốc, cũng giống như cô Tấm trong truyện Tấm Cám ở Việt Nam, chăm chỉ siêng năng chịu khó, ở đây có thể hiểu là “đàn ông thời nay sẽ không bị cưa đổ/hạ gục bởi những người con gái siêng năng chăm chỉ hiền lành.
Tạo cơ hội để anh ấy biết mình?
Rất có lý.
Thế là trong mấy ngày tới, khi rảnh rỗi Cố Nhan sẽ lập tức đến văn phòng chính quyền thành phố để tạo cảm giác tồn tại của bản thân.
Cô không dám vào, chỉ để tài xế dừng trước cửa chính quyền thành phố và nhìn Chu Quân Ngôn tan việc.
Tuy nhiên xe của Chu Quân Ngôn luôn đậu ở bên trong, mỗi ngày tầm chiều lúc năm giờ rưỡi đều không chớp mắt mà mở cửa xe ra ngồi vào, gần như không hề nhìn về phía cô chút nào.
Thỉnh thoảng lướt qua một cách lạnh lùng.
Cố Nhan thi bằng lái mấy lần đều không đậụ Chuyện khác Cố Trung Lâm đều có thể mặc kệ cô càn quấy mà dùng tiền xử lý giúp cô nhưng riêng chuyện này thì từ đầu đến cuối vẫn không muốn dùng tiền giúp cô.
Vì thế cô chỉ có thể mua chiếc Porsche và thuê người lái xe 24 giờ.
Lái xe là người rất yên tĩnh, cũng không phải loại chuyên đi hóng chuyện người khác, nên trong lúc chờ Chu Quân Ngôn tan việc dù Cố Nhan có muốn tìm người nói chuyện phiếm giết thời