Chương 5
đường cẩn thận.” La Hạo trêu đùa “Lại là em gái nào đây?
Để em đoán nhé…Phi Phi?
Dương Dương?
Hay là Lộ Lộ?” Phan Đông Minh lườm anh ta một cái, “Sai, là Thiện Thiện.” La Hạo nhanh chóng tán gẫu rất nhiều chủ đề với Phan Đông Minh, từ chuyện kinh tế, cổ phiếu đến chính sách quốc gia.
Trong khi đó, Phan Đông Minh cũng không thờ ơ với Tạ Kiều mà xoay người ra nói, em ăn cái này đi, đừng khách khí; em uống cái này đi, con gái uống cái này đẹp da lắm.
Tạ Kiều có chút sợ hãi, chỉ nói cám ơn.
Lúc sau, có một cô gái vận một bộ quần áo rất hợp mốt, mái tóc uốn xoăn xuất hiện.
vừa bước vào, cô gái có gương mặt xinh đẹp này liền mỉm cười gật đầu với họ rồi ngồi xuống cạnh Phan Đông Minh, kéo cánh tay Phan Đông Minh rồi nói “Sao không nhận điện thoại của em chứ, lại phải để em gọi.” Phan Đông Minh ngả ngớn véo một cái bên má cô nàng, cười hì hì “Không nhận điện thoại của em mà em có thể ngồi đây à?
Nhớ anh sao?” Cô nàng liếc mắt, nhìn Tạ Kiều đang ngồi cạnh La Hạo rồi chào “Hi, chào anh, La thiếu gia, đây là bạn gái anh à?” La Hạo giới thiệu “Đúng, đây là Tạ Kiềụ” Tạ Kiều liền ngồi thẳng dậy, gật đầu “Xin chào.” Phan Đông Minh chỉ vào cô gái, nói với Tạ Kiều “Bạn gái anh, Thiện Thiện, hai người nói chuyện làm quen đi.”, nói xong lại tiếp tục đề tài đang dở dang với La Hạo.
Cho tới nayThiện Thiện cũng chưa bao giờ được Phan Đông Minh giới thiệu như vậy với người khác nên gương mặt xinh đẹp như hoa nở, không có vẻ xa lạ gì mà ngồi đến cạnh Tạ Kiều, cười nói “Cô Tạ, tóc cô thật đẹp, có thể đóng quảng cáo đó, à, sao nhìn mặt cô quen vậy, không phải là người mẫu đấy chứ?” Tạ Kiều khẽ cười “Không, không phải, tôi còn là sinh viên.” “Trời ạ, vẫn còn là sinh viên á, trường nào mà có sinh viên đẹp như vậy chứ?” “Học viện truyền thanh.” “À, sinh viên hàng hiệu, thẩm nào.” Lúc này, Phan Đông Minh đột nhiên xoay người lại hỏi “À, anh muốn hỏi em một chuyện.” Mấy người đều nhìn hắn, hắn vẫn cười ha hả, “Cũng không phải là chuyện gì to tát cả, chỉ là muốn hỏi sinh viên bọn em có đi làm thêm không, có ngoại ngữ tốt không, anh đang có mấy tập văn kiện cần dịch, trước đây cũng có thuê vài sinh viên nhưng dạo này không liên lạc được, muốn tìm vài người.” Tạ Kiều hỏi “Tiếng gì ạ?” “Tiếng Anh.” Tạ Kiều còn chưa kịp nói thì La Hạo liền tiếp lời “Á?
Xem như anh hỏi đúng người rồi, tiếng Anh của Tiểu Kiều phải như này này.” Anh ta giơ ngón cái lên, “Mấy hôm trước cô ấy còn giúp em xem văn kiện đấy, nếu vội thì để Tiểu Kiều giúp anh đi.” Phan Đông Minh nói “Đúng, rất vội, nếu không thì, liên lạc thế nào đây?” Nói xong, hắn nhanh chóng rút điện thoại ra.
Tạ Kiều thầm cắn môi, nghe La Hạo đọc một dãy số điện thoại ra, Phan Đông Minh còn nghiêm túc bấm một chuỗi số.
Điện thoại của Tạ Kiều trong túi xách bỗng vang lên một giọng ca nữ “…Đúng, em nhớ nhiều lắm, giống như con thiêu thân lao đầu vào lửa…” Tạ Kiều không tìm điện thoại trong túi, nhìn Phan Đông Minh vừa lòng cúp điện thoại rồi nói với La Hạo “Người anh em, hôm nay cũng không còn sớm nữa, anh trai đi trước đây, Thiện Thiện còn đang chờ.” Thiện Thiện khẽ nhéo Phan Đông Minh rồi hắng giọng “Anh nói hươu nói vượn.” Phan Đông