Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

mãi lâu sau mới nghe thấy cô gái nhỏ giọng nói “Anh Đông Tử, chào anh.” Tuy rằng ngọn đèn không quá sáng nhưng Phan Đông Minh vẫn cảm thấy trước mắt chói lòa.
Tạ Kiều có vóc dáng cao gầy, rất xinh đẹp, làn da trắng mịn như men sứ, đôi mắt đặc biệt đen láy, quả thật là mỹ nhân, đứng cạnh La Hạo đúng là thành một đôi kim đồng ngọc nữ.
Phan Đông Minh nhìn ánh mắt Tạ Kiều rồi cười rộ lên, “Chào em, anh là Phan Đông Minh, là bạn thân của La Hạo, chắc hẳn là em cũng hay nghe cậu ta nhắc đến anh chứ, hôm nay được gặp nhau đúng thật là có duyên.” Hai người bắt tay rồi Phan Đông Minh quay sang nói với La Hạo “Hay là như thế này đi, ở đây ầm ĩ quá, chúng ta tìm một nơi yên tĩnh lãng mạn hơn, thấy thế nào?” La Hạo gật đầu, nói “Được, em mời khách, đi thôi.” Phan Đông Minh liền giữ chặt tay La Hạo, cười cười “Đừng, hôm nay có muốn tranh với anh đây cũng không được đâu, để anh trai mời khách.” Phan Đông Minh tìm được chiếc Jaguar của mình ở bãi đỗ, lại nhìn thấy La Hạo kéo Tạ Kiều vào chiếc xe BMW rồi mới khởi động xe, lại chạy xe đi trước, đến thẳng hướng của một hội quán nổi tiếng ở Bắc Kinh.
Hắn bật nhạc trong xe, trong xe vang lên những âm thanh như tiếng sóng biển.
Ánh đèn đường chiếu lên khuôn mặt Phan Đông Minh lúc sáng lúc tối.
Hắn nhẹ nhàng gõ tay trên vô lăng theo nhịp nhạc, bỗng nhiên di động trên ghế bên cạnh rung lên.
Hắn chẳng thèm nhìn mà cầm lấy ấn luôn nút nghe.
Trên mặt hắn không thấy có chút biểu cảm gì, thực bình tĩnh.
Nếu là người thân quen với Phan Đông Minh thì đều biết, lúc này mới là lúc không thể chọc vào hắn.
Hắn càng tức giận thì bề ngoài nhìn lại càng bình tĩnh đến đáng sợ.
Không ai có thể biết được tâm trạng thực sự của hắn vào giờ phút này.
Trong cổ hắn như bị ai đó nhét vào một nắm cỏ khô, ứ nghẹn đến khó chịụ Phan Đông Minh ngồi trên ghế trong phòng VIP, nhìn cô phục vụ xinh đẹp đặt hoa quả và rượu lên bàn rồi mỉm cười một cái mới chịu rời đi, hắn quay đầu lại nói với La Hạo “Chuột, kể với anh trai đi nào, cô bé xinh đẹp như thế này sao lại đến tay cậu được hả?” La Hạo ôm Tạ Kiều vào lòng, đắc ý nói “Không nói, muốn học kỹ nghệ sao?” Phan Đông Minh đưa điếu thuốc lên miệng, nghĩ nghĩ rồi lại hỏi Tạ Kiều “Em gái, không ngại chứ?” Tạ Kiều vừa nghe thấy thế liền vội vàng lắc đầụ La Hạo lại nhét bao diêm vào tay cô, nói “Cô bé ngốc, châm thuốc cho anh Đông tử, maụ” Tạ Kiều rút một cây diêm ra, quẹt vài lần mới được.
Phan Đông Minh nghiêng người để lửa châm vào điếu thuốc, nhả ra một ngụm khói rồi híp mắt, “Vừa rồi nói là em vẫn còn đi học à?
Là…khoa phát thanh?” Tạ Kiều cụp mắt, nhẹ nhàng gật đầu, cô lúc này so với người con gái trên sân khấu ban nãy đúng là hai người khác biệt.
La Hạo nghĩ cô xấu hổ nên tiếp lời “Anh, sau này Tạ Kiều tốt nghiệp, lúc đi tìm việc phải nhờ đến anh rồi.” Phan Đông Minh cười xùy một tiếng “Thôi đi, còn phải nhờ đến tôi sao?
Có chuyện gì mà La đại thiếu gia cậu không làm được, còn phải chờ tôi à.” Vừa nói xong, điện thoại của hắn trên bàn liền rung mạnh, hắn cầm lên bắt máy “Ừ, chỗ cũ…Được, anh bảo lái xe đến đón em nhé?
… Được, đi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡