Chương 27
Một phát tát này khiến cô váng đầu hoa mắt, mãi lâu sau cũng không thể động đậy, nằm yên trên mặt sàn lạnh lẽo khóc tức tưởi.
“Mặc vào.” Giọng nói của hắn không lớn nhưng lại lạnh hơn.
Khóe miệng Tạ Kiều đã rớm máu, một bên má nóng bỏng như bị lửa thiêụ Cô vô cùng sợ hãi, trong căn phòng lạnh lẽo này chỉ có hai người họ, cho dù cô bị Phan Đông Minh đánh chết cũng chẳng có người đến cứụ Nỗi tuyệt vọng như nước biển nhấn chìm cô, rốt cục cô cũng chậm rãi đứng lên, vừa rơi nước mắt vừa cởi váy trên người.
“Cởi hết.” Vẻ mặt Phan Đông Minh vẫn không có chút thay đổi, không nhìn ra vui giận gì.
Hắn chỉ nhìn đôi mắt đang nhỏ lệ của Tạ Kiều, ánh mắt kia quá lạnh, như mũi dao đầy chết chóc.
Tạ Kiều chỉ mặc nội y đứng trước mặt Phan Đông Minh, cảm giác nhục nhã ùn ùn kéo đến cho tới khi Tạ Kiều phải thở gấp, thế nhưng, còn thêm nỗi tuyệt vọng, sợ hãi, nhục nhã.
Người đàn ông này dùng lưỡi dao sắc bén nhất thế gian này, từng chút từng chút một gọt đi tôn nghiêm của cô.
Phan Đông Minh có chút mất kiên nhẫn liên đứng lên, Tạ Kiều sợ hãi nhắm hai mắt, lại đưa tay sờ sờ nút cài áo lót sau lưng, chuỗi lệ lăn dài trên hai má cô.
Thân thể mảnh khảnh của Tạ Kiều dưới ánh đèn leo lét càng thêm trắng nõn mê người, đôi đùi thon dài, bụng bằng phẳng, bầu ngực cô không lớn nhưng rất tròn, hai đỉnh hồng nhạt mà hút hồn.
Phan Đông Minh nhìn cho đến khi yết hầu trượt nhanh.
Hắn bước đến, nhặt bộ váy ngủ kia, mặc lên người Tạ Kiềụ Màu đen trên làn da trắng mịn càng toát lên một vẻ yêu mị, chất vải trong suốt mơ hồ tôn lên dáng người tuyệt mỹ của Tạ Kiềụ Phan Đông Minh không nhịn nổi liền bế Tạ Kiều đặt lên giường.
Hắn áp lên cơ thể gần như trần trụi của cô, gấp gáp hôn lên môi Tạ Kiều, khóe môi cô có nước mắt, mang vị mằn mặn.
Kéo một quai váy xuống để lộ ra bầu ngực tròn đầy, Phan Đông Minh cúi đầu ngậm lấy, dùng đầu lưỡi, răng nanh để tra tấn.
Tạ Kiều cắn chặt môi, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống tóc mai cô.
Đầu nhũ của cô nhanh chóng đứng thẳng trong miệng hắn, Phan Đông Minh tham lam mút mạnh, tay còn lại men theo đường cong tuyệt vời hướng đến giữa hai chân Tạ Kiềụ Hắn không cần tốn nhiều sức đã tách được hai đùi Tạ Kiều ra, bàn tay nóng hổi đặt lên nơi riêng tư mềm mại của người con gái, nhẹ nhàng vuốt ve.
Thân thể run rẩy của Tạ Kiều dấy lên trong Phan Đông Minh một loại khoái cảm chưa từng có.
Trong miệng ngọt ngào, trong tay mềm mại, cô gái này tựa như một thanh socola ngọt đến ngấy.
Hắn dùng ngón tay đưa vào thân thể Tạ Kiều, đổi lấy là sự hoảng sợ và giãy giụa của cô.
Hắn ngẩng đầu nhìn Tạ Kiều đang vô cùng thống khổ, hổn hển nói “Kiều Kiều, không trách được La Hạo bị em làm cho thần hồn điên đảo, em đúng là tiểu hồ ly.” Trong đầu Tạ Kiều trống rỗng, trong mắt ngoại trừ lệ cũng chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng, thê lương.
Cái tên La Hạo lọt vào tai cô, cô chỉ biết không thể như vậy được, cô phản kháng, khuôn mặt rạng ngời của La Hạo hiện lên trước mắt cô, người đàn ông kia đang dùng ý cười cô thích nhất mà nhìn cô, anh nói Em muốn hôn anh cũng không phải khóc chứ.
Cô bắt đầu ra sức giãy giụa, kêu khóc, lấy tay xé