Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 26

vô cùng, sao cô lại lấy lời nói dối để rời khỏi người yêu mình cơ chứ.
Cô yên lặng cúp điện thoại, trong mắt đã hơi phiếm lệ, cô nói “Thực xin lỗi, bạn cùng phòng của tôi xảy ra chuyện, tôi phải về.” La Hạo đứng lên nói “Anh đưa em đi.” Phan Đông Minh cũng lên tiếng “Hay để tôi đưa đi, tiện thể cũng phải về thành phố, cậu đi thì cuộc vui lát nữa sẽ thế nào?” La Hạo nhìn Tạ Kiều, cô nói “Không sao, em tự đi, các anh không dễ gì được tụ tập, đừng vì em mà mất vui.” Tạ Kiều được tài xế đưa đến chỗ công viên Triêu Dương, đó là một khu chung cư quốc tế xa hoa.
Quản gia mở cửa phòng cho cô.
Cô nhìn căn phòng lộng lẫy nhưng lại lạnh lẽo, cả người như bị rơi vào hầm băng vậy.
Tạ Kiều nằm trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ nghĩ ngợi về nỗi lòng mình.
Trong lúc mơ mơ màng màng, bỗng cô nghe thấy tiếng mở của cánh cửa điện tử, nỗi kinh hãi này khiến cơn buồn ngủ của cô biến hết, cô vội vàng ngồi dậy căng thẳng nhìn về phía cửa phòng.
Vừa nghe thấy tiếng dép lê quệt xuống sàn nhà, Phan Đông Minh liền xuất hiện ở cửa.
Ngọn đèn trong phòng ngủ rất mờ, hắn nhìn Tạ Kiều đang ngồi trên giường thì sửng sốt, rồi lập tức cười, “Chưa ngủ?
Chờ tôi sao?” Tạ Kiều xuống giường, đứng yên đó mà chân tay luống cuống, cầm chặt sườn váy không nói lời nào.
Phan Đông Minh bước tới, nâng cằm Tạ Kiều lên.
Tạ Kiều bị bắt phải ngẩng đầu nhìn hắn, hắn hỏi “Hôm nay chơi vui vẻ không?” Tạ Kiều cũng không biết nên trả lời thế nào.
Cô không dám nhìn vào ánh mắt hắn, chỉ nhìn miệng Phan Đông Minh.
Hắn nhếch mép cười rồi cúi đầu hôn Tạ Kiềụ Tạ Kiều ngửi thấy mùi hương nước cạo râu thơm mát.
Phan Đông Minh hôn đến cổ cô thì nhẹ giọng nói “À, tắm rồi?
Thật thơm.
Sao không thay áo ngủ?
Tôi bảo họ mua cái mới rồi.” Nói xong hắn ngẩng đầu nhìn Tạ Kiều, đưa tay vén mái tóc cô ra sau tai, “Đi xem, ở tủ quần áo ấy.” Phan Đông Minh xoay người cô rồi kéo cô đến trước tủ quần áo.
Tạ Kiều chần chừ trong chốc lát rồi tự tay mở ra, ngơ ngác nhìn một loạt quần áo nữ xuất hiện trong tầm nhìn của cô, rất nhiều, phong phú màu sắc, vẫn còn đính nguyên mác.
Phan Đông Minh đứng phia sau nắm lấy eo cô, ngón tay quét qua chỗ quần áo của cô rồi dừng lại trên bộ váy ngủ ren đen trong suốt, sau đó lấy ra đưa cho cô, “Tôi thích cái này.” Bộ váy ngủ này quá khiêu gợi khiến cô không dám nhìn nhiều, hai dây váy rất mảnh, trước sau đều khoét cổ chữ V, mặc lên người như thể không mặc vậy.
Tạ Kiều ôm lấy cái váy, trống ngực dồn thùm thụp.
Cô còn đang do dự xem nên nói rõ với Phan Đông Minh thế nào thì hắn đã kéo cô đến phía giường lớn.
Hắn ngồi xuống nhìn Tạ Kiều đang đứng trước mặt, “Mặc vào, tôi nhìn xem.” Rốt cục Tạ Kiều cũng cố lấy dũng khí, dè dặt nói “Phan tiên sinh, tôi trả tiền lại cho anh, tôi, tôi…” Dứt lời nước mắt cô liền chảy xuống.
Phan Đông Minh nhìn Tạ Kiều, trên mặt không có chút biểu cảm nào, một lát sau mới nói “Mặc vào.” Tạ Kiều khóc, chậm rãi quỳ dưới chân hắn, “Phan tiên sinh, thật sự, buông tha cho tôi đi, tôi xin anh.” Bất thình lình, Phan Đông Minh giơ tay giáng mạnh một cái tát xuống.
Tạ Kiều bị đánh nên thét lên một tiếng rồi rạp trên mặt đất.


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡