Chương 2
để có người giáo huấn, Phan Đông Minh vừa nghe thấy thế thì một mực không chịụ Hắn thật sự không muốn tham gia quân ngũ.
Trong nhà chỗ nào cũng có “sao vàng rực rỡ” rồi, mà hắn thấy phải mặc bộ quân phục màu xanh thì đúng là quê mùa muốn chết luôn, chẳng thà ra nước ngoài du học.
Ông cụ quả thật cũng không muốn cho đứa cháu cưng đi bộ đội để chịu khổ, mãi cũng đành phải đồng ý cho hắn ra nước ngoài du học.
Có đôi khi ông nhớ đứa cháu trai bướng bỉnh này, liền nói với bố hắn “Bọn quỷ nước ngoài này có gì tốt hơn chúng ta?
Không hiểu Đông tử thích cái gì ở đấy chứ, anh là bố mà sao không quản hả?
Hả?
Bọn quỷ nước ngoài này đúng là cướp người không có nhân tính, nhớ lại năm đó…” Bố hắn thầm trợn mắt “Cho nó đi không phải là ý của bố sao, con vừa mở miệng thì ba toong của bố đã đánh lên đùi con rồi, con còn dám phản đối sao ”, nhưng ngoài miệng thì cười nói “Bố, bố xem, năm nay là tốt nghiệp rồi, sẽ nhanh chóng về thôi…” Phan Đông Minh rời khỏi Bắc Kinh cũng đã được vài năm.
Thời gian này, trong nhà có người làm chính trị, có người theo quân đội.
Hắn thì làm về thương nghiệp, nhờ khai thác tốt chính sách quốc gia, hơn nữa cũng quen được vài vị lãnh đạo nên nhiều lô đất “vàng” đều được hắn thâu tóm về, dần dần trở thành con rồng trong giới bất động sản.
Có người nhắc đến đại danh Phan Đông Minh thì đều dựng ngón tay cái lên Ranh Thằng nhóc này đúng là ranh ma Năm nay Phan Đông Minh đã ba mươi tuổi, vẫn lẻ loi đơn bóng, nhưng hắn không hề cô đơn.
Hắn chỉ cần rút điện thoại ra là cả ngày đã có tá người đẹp bên cạnh.
Ngồi ở phòng VIP trên tầng hai của một câu lạc bộ nghệ thuật, hắn đang thiết đãi người anh em từ hồi còn mặc quần yếm, cùng nhau nghịch cát, cùng đi đánh người khác hoặc cùng bị người ta đánh, cùng nhau lớn lên, đi học rồi tán gái.
La Hạo nói “Đông Tử, nhiều em như vậy, dù là mỗi ngày một người thì anh cũng sẽ mỏi thắt lưng mà sinh bệnh mất, sớm muộn gì cũng bị yếu thận.” Phan Đông Minh chớp mắt, “Đại gia, tiểu tử cậu đúng là không tốt bụng chút nào, suốt ngày rủa tôi, tôi yếu thận thì có gì tốt cho cậu đâu?
Hay muốn tiếp mấy mỹ nữ của tôi?
Cậu làm sao mà hưởng thụ nổi.” “Anh thôi đi, ánh mắt đấy của anh, em thật sự là không tiêu hóa nổi.” “À, lại nói đến chuyện này, tôi cũng đang thấy kỳ quái, gần đây không thấy cậu đi gặp mấy cô em nhỉ?” “Người anh em, em cũng đã ba mươi rồi, cũng nên tự ra quyết định.” “Này, đây đúng là bạn tôi sao?
Mới vài ngày không gặp, ngoại trừ khuôn mặt vẫn như vậy, còn khẩu khí nói chuyện sao không giống người kia chút nào.” “Nói chuyện thì nói, đừng có động tay…Nói thật, ban ngày lo chuyện làm ăn, buổi tối lo chuyện phụ nữ, anh có mệt không?” “…Haha, cậu chắc chắn cậu là La Hạo?
Không phải là có người đội lốt cậu đến nói đùa với tôi đấy chứ?
Có thể bóc da ra cho tôi xem không?” “Mẹ, lại động tay, em không phải là mấy cô em phục vụ anh đâu, rõ ràng em là giống đực nhé…Haiz, nói thật với anh, thời gian này em cảm thấy rất mệt mỏi, cũng có vài ý nghĩ.” “Thằng nhóc cậu ngày nào là không có ý nghĩ?
Hôm nay lại có ý nghĩ tuyệt vời nào đây?” “Kết hôn.” “Phụttt…”