Chương 1
Phan Đông Minh đích thực là con trời.
Ở Bắc Kinh, Phan Đông Minh là một playboy nổi tiếng.
Mặc dù hắn rất nổi danh nhưng phụ nữ bên cạnh hắn thì vẫn đúng là phải xếp vào cả cái giỏ lớn, cứ như thiêu thân lao đầu vào lửa.
Dùng lời người bạn của hắn – Dương Quầnđể nói, thì rõ ràng Phan Đông Minh là một hố lửa lớn, nhưng phụ nữ vẫn nhảy xuống, rồi như viên sủi cảo cháy ‘xèo xèo’, chỉ sợ chậm vài giờ là sẽ bị cậu ba Phan bỏ xó đến tận ngày nảo ngày nào.
Phải nói rằng, ngay cả bác gái bán báo trên phố cũng biết Phan Đông Minh.
Cái tên này cứ hai, ba ngày lại xuất hiện trên báo.
Hôm qua thì đánh người ở một hội quán nổi tiếng, hôm nay lại bị bọn “chó săn” chụp ảnh khi vừa từ phòng của một ngôi sao sắc nước hương trời đi ra lúc sáng sớm.
Báo chiều lại thấy hắn cùng một vị quân nhân mở tiệc chiêu đãi bạn bè người nước ngoài ở Shangri La, mà người kia xem ra là vị lãnh đạo của trung ương.
Thật ra hắn cũng không có gì, chẳng qua là do ông nội hắn từng tham gia làm tham mưu cho cánh quân dã chiến trong chiến tranh chống Mỹ xâm lược ở Việt Nam, nay là một trong những cựu chiến binh còn lại.
Bố hắn là con cả của gia đình, cũng là một thượng tướng.
Mấy người chú đều là quan chức trọng yếu trong chính phủ.
Hai người anh, một người là thị trưởng, một người là trưởng ban thư ký cho Tổng bí thư.
Còn hắn thì đúng như một “con rồng” trong ngành bất động sản tại Bắc Kinh.
Đó là còn chưa kể đến những người anh chị em họ của hắn.
Từ nhỏ Phan Đông Minh đã là một tên tiểu quỷ, làm trùm trong nhà, nhưng cũng là cục cưng trong lòng ông nội hắn.
Ông cụ luôn nói thằng nhỏ này có tính cách giống ông, y hệt như ông lúc nhỏ, rất gan dạ, rất quyết đoán, lại có thủ đoạn, nếu bồi dưỡng thì có lẽ sẽ là một đại tướng lừng lẫy.
Phan Đông Minh có ông nội làm chỗ dựa nên càng ngày càng cả gan làm loạn, đánh nhau thì khỏi nói, ai hắn cũng dám choảng, đánh nhau với những đứa trẻ lớn hơn, thua rồi khóc chạy về làm ông cụ hết sức đau lòng, xách cổ áo hắn rống giận “Còn chưa đủ mất mặt sao?
Khóc cái con khỉ khô, mặt mũi nhà họ Phan đều bị cháu làm mất sạch rồi.
Ai đánh cháu?
Đi, thua thế nào thì đòi lại thế ấy cho ông, ông làm chỗ dựa cho cháu ” Ông cụ rất tin vào lý lẽ Ngã ở chỗ nào thì phải đứng lên tại chỗ đó.
Bố hắn trợn tròn mắt, nghĩ thầm rằng, có cách giáo dục trẻ con như vậy sao?
Ngay cả khi bố hắn hung hãn như vậy mà cũng không dám tùy tiện dạy dỗ hắn.
Có lần, cây quải trượng trong tay ông cụ gõ gõ lên đùi ông, “Anh quản bố hay quản con anh?
Để cháu tôi buồn thì anh cũng đừng mong thái bình.” Bố hắn muốn mắng hắn vài câu thì vẫn phải làm sau lưng ông cụ.
Phan Đông Minh này cũng vô cùng ranh ma, vừa thấy có gì đó không ổn liền hô lớn một tiếng – “Ông nội ”, bố hắn lập tức chuồn đi còn nhanh hơn cả tốc độc hắn chơi trượt ván.
Phan Đông Minh vô lo vô nghĩ mà trưởng thành, lúc học trung học đã bắt đầu cùng mấy đứa bạn lái xe rồi bị phạt, không thì cũng đi gây thị phi bên ngoài, hoặc là sẽ làm náo loạn cả nhà lên.
Bố hắn đã từng muốn cho hắn vào quân đội