Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 18

lấy vai Tạ Kiều, hốc mắt cũng hồng hồng, cô lẩm bẩm nói “Kiều Kiều đáng thương, bọn mình nên làm gì đây?” Lúc này, điện thoại của Tạ Kiều đột nhiên vang lên khiến cả ba cô gái đều hoảng sợ, nhìn chằm chằm chiếc di động không ngừng rung như nhìn quái vật.
Cuối cùng Lưu Vũ Phi lắp bắp giục Hứa Dung “Cậu, cậu nghe đi.” Hứa Dung càng sợ hãi, “Sao, sao cậu không nghe?” Tạ Kiều nhoài người qua Lưu Vũ Phi, cầm lấy điện thoại.
Dĩ nhiên là La Hạo rồi, cô liền tiếp điện thoại, vừa nghe thấy giọng nói của La Hạo cô liền nghẹn ngào.
“Tiểu Kiều, em ăn cơm chưa?” Tạ Kiều nắm chặt lấy điện thoại, hơi khịt mũi rồi nói “Ăn rồi, còn anh?” “Đến đây với anh đi, căn tin trường em có gì ngon đâu, nhanh lên, anh chờ em ở cổng trường.” “Dạ.” Tạ Kiều cúp điện thoại, Lưu Vũ Phi liền vội hỏi “Ai đấy?” Tạ Kiều miễn cưỡng cười, “Là La Hạo, hẹn mình ra ngoài, mình đi rửa mặt đây.” Nói xong cô liền xuống giường, bàn chân vừa chạm đất đã lảo đảo.
Hứa Dung chạy nhanh đến đỡ cô, vội vàng nói “Tạ Kiều, cậu như vậy rồi còn đi đâu nữa.” Tạ Kiều gỡ tay Hứa Dung ra, bắt đầu rửa mặt, trang điểm, thờ ơ đáp “Mình muốn đi, bọn mình không còn nhiều thời gian nữa, mình muốn ở bên cạnh anh ấy.” Hứa Dung và Lưu Vũ Phi ngơ ngác nhìn Tạ Kiều đang bận rộn trang điểm.
Gương mặt cô tái nhợt, cô dậm thêm chút má hồng, thoạt nhìn vô cùng xinh đẹp quyến rũ, nhưng đôi mắt thì lại hơi đỏ.
Cô vừa dùng lược chải mái tóc dài vừa nói với Hứa Dung “Mình có thể mượn cậu một cái váy không?” Hứa Dung chạy như bay ra mở tủ quần áo rồi lấy ra một chiếc váy trắng vẫn còn gắn mác.
Đó là chiếc váy ren cô mới mua, thoạt nhìn vừa sang trọng lại vừa trang nhã.
Cô rất thích nó nhưng vẫn chưa nỡ mặc vì bộ váy này là tiền làm thêm hai tháng của cô, có điều hiện giờ cô lại nói “Tạ Kiều, mình tặng cho cậu này, mình vốn béo hơn cậu một chút nhưng vóc dáng hai bọn mình không khác nhau lắm, cậu mặc vào còn có khí chất hơn mình.” Nói xong, cô lại lấy ra một đôi giầy cao gót cùng tông màu rồi nói “Không phải là cậu vẫn thích đôi giày này sao, cậu đi đi, mình, mình…” Cô thật sự không nói được nữa, vì Lưu Vũ Phi đã đứng bên cạnh khóc thành tiếng.
Tạ Kiều nói “Hứa Dung, cám ơn cậụ” Cô thay bộ quần áo trên người bằng bộ váy trắng, đi thêm đôi giày trắng, đứng trước gương soi.
Những nét trên gương mặt cô thật đẹp, mái tóc đen dài như chiếc áo choàng được cô khoác lên.
Hứa Dung thì thầm nói “Tạ Kiều, cậu thật đẹp, như thiên sứ vậy.” Vừa nói xong cô đã hối hận, vì Tạ Kiều nói “Đồ ngốc, cậu thấy thiên sứ nào lại dơ bẩn như mình không?” Hứa Dung và Lưu Vũ Phi nhìn Tạ Kiều cầm chiếc túi xách màu bạc rồi đi ra khỏi cửa, cả hai cô nàng đều ngơ ngẩn như mất hồn ngồi yên trong phòng.
La Hạo ngồi trong xe hút thuốc, ánh mắt vẫn dõi theo người đến người đi qua cánh cổng trường, cho đến khi thấy Tạ KIều trong tà váy trắng tung bay, anh mới ném điếu thuốc xuống rồi mở cửa xe, ngây ngô cười đợi Tạ Kiều đến.
Tuy rằng lần đầu tiên gặp Tạ Kiều, anh đã bị vẻ đẹp của cô hớp hồn, rồi phải mất bao công theo đuổi, nhưng mỗi lần thấy Tạ Kiều anh lại có cảm giác y như lần đầu tiên gặp cô vậy,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡