Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 17

khởi xướng quyên góp.
Hay là không phải chuyện này?” Hứa Dung nhìn đồng hồ rồi nói “Vũ Phi, mình đi mua cơm, tối còn phải đi làm thêm.
Cậu an ủi cậu ấy đi, có chuyện gì chúng ta cùng nhau giải quyết, nếu không được thì đi tìm Hội sinh viên.” Thật sự Tạ Kiều quá đau khổ, cô thầm nghĩ muốn tìm một người để thổ lộ hết nỗi tuyệt vọng của mình, nếu không nói ra chắc cô cũng uất nghẹn mà chết.
Lúc Hứa Dung quay lại thấy cả Lưu Vũ Phi cũng đang ngây ngẩn, càng thấy kỳ lạ, không thể không hỏi “Mình mới ra ngoài có một lúc mà sao cậu cũng bị Tạ Kiều lây bệnh cho thế, rốt cục con virus gì mà lợi hại vậy?” Lưu Vũ Phi vừa thấy Hứa Dung liền nổi giận, lập tức đứng lên chỉ vào Hứa Dung, lạnh lùng nói “Đều tại cậu, đều tại cậụ” Hứa Dung càng cảm thấy kỳ quái hơn.
Thường ngày Lưu Vũ Phi ăn nói thùy mị nhiều khi đến ‘chảy nước’ ra, hôm nay sao lại quái thế, “Tại mình?
Tại mình cái gì cơ?
Mình làm gì cậu?” Lưu Vũ Phi sa sầm mặt mày, đứng dậy đóng cửa phòng lại.
Hứa Dung buồn cười hỏi “Sao vậy?
Đóng cửa lại đánh mình hả?” Lưu Vũ Phi không hề có chút ý đùa nào, “Hứa Dung, Tạ Kiều gặp chuyện không may, chuyện lớn đấy.” Hứa Dung vừa nghe thấy thế thì kinh hãi nhìn Tạ Kiều, hỏi “Chuyện lớn gì?
Trời sập sao ” Lưu Vũ Phi kể lại chuyện của Tạ Kiều cho Hứa Dung.
Hứa Dung kinh hoàng bởi người giới thiệu Tạ Kiều cho má mì chính là cô.
Cô lập tức ngồi lên giường, trong tay còn cầm ba hộp cơm.
Cô ngây ngốc trong chốc lát rồi đột nhiên bật dậy, lay lay Tạ Kiều “Báo cảnh sát, tố cáo tên kia tội cưỡng ép, sợ cái quái gì ” Lưu Vũ Phi cười lạnh, “Báo cảnh sát?
Cậu còn muốn Tạ Kiều bị hủy hoại hoàn toàn sao?
Cậu có biết Phan Đông Minh kia là loại người nào không?
Chỉ sợ cậu còn chưa tố cáo xong thì một sợi tóc của Tạ Kiều cũng không tìm thấy luôn.” “Hừ, chẳng lẽ hắn là ông trời giáng trần sao?” Lưu Vũ Phi ra vẻ oán hận nói “Ở Bắc Kinh này ai là không biết hắn?
Ông trời cũng chả hơn hắn mấy đâụ Biết ông nội người ta là ai không?” Nói xong cô liền gọi luôn ra một cái tên.
Hứa Dung kinh hãi, từ từ ngồi xuống rồi lẩm bẩm nói “Trời ạ, vậy thì làm sao bây giờ?
Chẳng lẽ…” Nói xong cô lại nhìn Tạ Kiều đang bất động, thoạt nhìn tái nhợt, yếu ớt, lại vô cùng đáng thương.
Trong lòng cô vốn đã áy náy vì chuyện của Tạ Kiều rồi, tuy rằng Tạ Kiều tự nguyện, nhưng dù sao cô cũng là trung gian môi giới.
“Thế, bạn trai cậu đâu?
La Hạo, không phải cũng là người có tiếng sao?
Nói cho anh ta đi, nói rằng cậu bị người khác uy hiếp, chẳng lẽ anh ta thấy chết mà không cứu à?” Hứa Dung nói ra những lời này ngay cả cô cũng cảm thấy ngu ngốc.
Nếu để bạn trai Tạ Kiều biết bạn gái mình bởi mấy vạn đồng mà bán thân, chỉ sợ anh ta còn hối hận vì sao lại chọn phải một cô bạn gái chẳng ra gì, như vậy sẽ chẳng khác gì việc anh ta bị lột sạch quần áo trước mặt mọi người.
Quả nhiên Lưu Vũ Phi “hừ” một tiếng, lườm cô rồi mắng một câu “Ngu ngốc.” Hứa Dung lại bật dậy, phiền chán mà vò vò mái tóc ngắn, “Thế, phải làm sao bây giờ, báo cảnh sát, không thể, tìm người cầu cứu cũng không được, chẳng lẽ chỉ có thể…” Lưu Vũ Phi ôm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡