Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 25

hiểu rõ, chỉ mức độ đó thì không đủ để quyến rũ tôi đâụ” “Hy vọng tôi hiểu rõ?” Ứng Ẩn lập lại, giọng vẫn là nghi vấn.
“…” “…” Cô thầm rủa mình, sao miệng lại nhanh thế “Xin lỗi xin lỗi,” Cô cúi đầu, giọng lúng búng.
“Tôi không có ý nói anh muốn tôi quyến rũ anh…” Thương Thiệu liếc nhìn cô, không nói gì.
Chết chắc.
Ứng Ẩn trong đầu chỉ còn hai chữ “xong rồi”, cảm giác mình vừa làm Thái tử gia mất vui.
Chẳng mấy chốc, hai người đi đến cuối con đường vườn.
Dưới mái hiên, đèn mây phong cách Nam Dương rọi xuống ánh sáng mờ mờ.
Ứng Ẩn cố vắt óc nghĩ cách gỡ gạc lại tình thế, nhưng chẳng nghĩ ra lời nào vừa khéo léo vừa đúng mực.
Thương Thiệu thu ô lại, giọng bình thản “Cô là người nổi tiếng, chắc không tiện để tôi đưa đến tận cửa đúng không?” Ứng Ẩn gật đầu, trong lòng hối hận, ngoài mặt vẫn giữ vẻ đoan trang “Đúng thế, anh Thương không cần khách sáo.” Anh tiễn cô đến thang máy, bấm tầng cho cô.
Thang vừa khép lại, Ứng Ẩn áp hai cánh tay lên vách thang, vùi mặt vào lòng bàn tay.
“Hu…” Cô đúng là đồ ngốc, ván bài tốt thế mà lại đánh hỏng.
Thang chưa kịp đi lên, “ding” một tiếng, cửa lại mở ra.
Ứng Ẩn theo phản xạ ngẩng đầu lên, khuôn mặt lộ rõ vẻ tủi thân và hối hận, ngơ ngác dưới ánh đèn vàng dịụ Thương Thiệu “…” Im lặng một lúc.
“… Áo vest.” Ứng Ẩn như bừng tỉnh, vội vàng cởi áo khoác, xếp lại, hai tay đưa trả.
Cô luôn như thế nan càng lúng túng, càng giả vờ bình tĩnh.
Nụ cười nơi khóe môi hoàn hảo đến mức không có khe hở.
Thang máy lại từ từ đóng lại, chậm rãi khiến lòng cô như có lửa đốt.
Cô không dám nhìn anh mà lễ phép cúi đầụ Trong tầm mắt chỉ có chiếc quần âu đen thẳng tắp.
Cảnh tượng trước mặt đang dần khép lại giữa hai cánh cửa kim loại.
Đột nhiên, cánh cửa ấy bất ngờ dừng lại, phát ra một tiếng rung nhẹ.
Ứng Ẩn giật mình ngẩng đầụ Thương Thiệu chống tay lên mép cửa, nhìn cô gái trong thang máy, trầm ổn hỏi “Chiếc khăn choàng… cô định khi nào thì trả?” Sáng sớm hôm sau, ông Khang đến phục vụ Thương Thiệu dùng bữa sáng.
Sau một đêm mưa trời lại sáng rõ, không khí trong lành, từ ban công nhìn ra ngoài, mặt biển xanh ngắt trải dài vô tận.
Bến du thuyền trống trải hơn nhiều, một số thuyền buồm đã ra khơi, những chiếc du thuyền siêu cấp vẫn neo đậu trong cảng, từ xa trông như một tòa nhà trắng trên biển.
Thương Thiệu sáng nay có ba buổi họp kinh doanh.
Lâm Tồn Khang đang xác nhận thời gian từng lịch trình với anh, cuối cùng hỏi “Hôm qua vẫn vui chứ?” “Ông hỏi chuyện nào?” Ông già ngày càng giỏi đoán ý, một câu nói có thể hiểu theo hai cách, sắc thái hoàn toàn khác nhaụ Giọng ông ta đầu sự chế giễu “Nói thế này chắc chắn là có chuyện vui rồi.” Thương Thiệu đặt dao nĩa xuống, dùng khăn nóng lau tay một cách tỉ mỉ và bình thản, sau đó điềm tĩnh nói “Nếu ông rảnh đến mức muốn nói chuyện phiếm với tôi, sao không giúp tôi điều tra một người?” Ông Khang làm bộ nghe lệnh, Thương Thiệu ra hiệu ông ta đi đến tủ đầu giường ở phòng ngủ chính lấy một chiếc nhẫn ngọc lục bảo.
Ông Khang làm theo.
Trên mặt bàn gỗ óc chó đen, khăn bỏ túi của Thương Thiệu tối qua vẫn giữ nguyên hình vuông, bên trên đặt một chiếc nhẫn đá quý.
Mặt nhẫn hình chữ nhật lớn cỡ viên đường phèn, ánh sáng rực


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡