Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 24

sắp kết hôn?
Thay tôi chúc cô ấy… như ý nguyện.” Lời chúc thật lạ nan không phải chúc hạnh phúc, mà là chúc “như ý nguyện”.
Ứng Ẩn ngẩn người, liếc mắt nhìn trộm.
Dù anh đang cười, nhưng đáy mắt lại không hề có nụ cười.
Chuyện riêng tư của thái tử nhà họ Thương đâu phải thứ cô nên tò mò.
Cô định lùi lại, nhưng ngay lúc ấy, vai cô khẽ bị anh giữ lại.
Bàn tay anh chỉ nhẹ điểm qua, hoàn toàn không đụng đến da thịt.
Anh đang ngăn cô rời đi.
Ứng Ẩn dừng lại, quay đầu nhìn anh.
Thương Thiệu đã buông tay xuống, lịch sự nói “Xin lỗi,” rồi lại tiếp lời “Sẽ xong nhanh thôi, tôi đưa cô về.” Ứng Ẩn không thể làm gì khác ngoài quay lại đứng trong ô của anh, ngẩng đầu nhìn từng giọt mưa bay ngoài tán ô dưới ánh đèn.
Anh đã nói thì giữ lời.
Không để cô đợi lâụ Kết thúc cuộc gọi, anh bỏ điện thoại vào túi, tháo áo vest ra đưa cho cô.
Tay anh vẫn cầm ô, chỉ dùng một tay cởi áo khoác.
Làm thế nào mà trông vẫn chậm rãi, từ tốn, từng động tác đều lịch thiệp và dễ chịu đến lạ.
“Nếu không thấy phiền, cô có thể choàng tạm.” Anh cúi nhẹ mắt nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như mực.
Ứng Ẩn thực ra không lạnh, nhưng chẳng hiểu sao vẫn đưa tay đón lấy, mở rộng chiếc áo rồi choàng lên người mình.
Lớp lót bên trong áo áp lên làn da sau gáy, khô ráo và ấm áp.
Mùi nước hoa nhẹ nhàng thanh sạch len vào mũi.
Thật ra cô chỉ cần khẽ hắt hơi, chắc chắn sẽ có vô số người đàn ông giành nhau cởi áo khoác cho cô che chắn.
Nhưng họ luôn vội vã, tranh trước tranh sau, sợ chậm mất một giây.
Chưa từng ai hỏi cô có thấy phiền không.
Tiệc tan hết, khách ở lại không nhiềụ Cả khách sạn vắng lặng như thể vừa bị rút cạn người.
Thương Thiệu che ô, hai người lững thững đi trên con đường nhỏ, tiếng giày cao gót vang khẽ theo từng nhịp chân thong thả.
Ứng Ẩn cảm nhận được sự bồn chồn lặng lẽ từ người đàn ông bên cạnh.
Có lẽ là vì cuộc điện thoại vừa rồi.
Cô phá vỡ im lặng, hỏi vu vơ “Sao anh Thương lại biết là tôi?” “Cô vừa mới chụp hình ở đây.” “Anh nhìn thấy rồi à?” Ứng Ẩn hơi giật mình.
“Chỉ nhìn một lúc thôi.” Ứng Ẩn bất giác siết chặt cổ áo vest, giọng nhỏ hẳn “Anh cũng không lên tiếng gì…” Nghe như đang trách móc.
Một cơn gió nghiêng thổi qua, Thương Thiệu hơi nghiêng ô về phía cô, nghiêng đầu nhìn cô giây lát rồi nói, vẫn là giọng bình thản “Cô đang trách tôi?” Ứng Ẩn chỉ dám nhìn xuống đường “Không dám.” Thương Thiệu nhếch môi, thoáng bật cười nhẹ, như thể tâm trạng tệ hại vừa rồi tan biến.
Cả hai lại lặng lẽ đi một đoạn.
Ứng Ẩn lấy hết can đảm “Anh Thương, có một việc… mong anh đừng hiểu lầm.” “Việc gì?” “Lúc nãy ở trong phòng… Tôi tưởng là hậu bối đến tìm tôi, cô ấy gọi hai lần…” Cô nói lắp bắp, cuối cùng cụp mắt “Tóm lại, tôi không nhìn mắt mèo, không biết là anh, cho nên không phải cố ý… để anh nhìn thấy bộ dạng đó.” Thương Thiệu im lặng nghe hết, cố tình hỏi lại “Bộ dạng nào?” Ứng Ẩn khó xử cắn môi.
Nhắm mắt lại, quyết định “liều chết” “Bộ dạng cố tình quyến rũ anh ” Thương Thiệu vốn chỉ định trêu cô, không ngờ cô lúc giả vờ thì rất giả, đến lúc không giả lại có thể thẳng thắn đến thế.
Anh lặng đi một lúc, rồi mới điềm tĩnh đáp “Cô Ứng, tôi hy vọng cô


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡