Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

dưới lớp váy dạ hội lập tức nổi da gà, nhưng vẫn cố nén, gật đầu với sếp Tô “Hân hạnh gặp mặt, sếp Tô, cứ gọi tôi là Tiểu Ẩn.” Sếp Tô đúng là giả ngây, bị một câu nũng nịu của Trương Thừa Vãn làm cho thần hồn điên đảo, vội bắt tay Ứng Ẩn, cười đến nỗi thịt trên mặt rung rinh “Tiểu Ẩn, sao tôi lại không biết chứ?
Chỉ là không thấy cô đi cùng sếp Tống, tôi còn ngờ ngợ chưa dám nhận.” Hai người phối hợp ứng đối vài câu, cuối cùng cũng tiễn được vị này đi.
Trương Thừa Vãn lập tức rút tay khỏi tay Ứng Ẩn, cười không ra cười “Cô chẳng thấy buồn nôn sao?” Ứng Ẩn nâng ly champagne trên bàn buffet, vô cùng biết thời thế “Cảm ơn chị Vãn cứu tôi khỏi cảnh khốn đốn, cạn ly.” Trương Thừa Vãn là một trong số ít những nữ diễn viên kỳ cựu có mặt hôm nay, địa vị cao, danh tiếng lớn nan nhưng không phải với tư cách diễn viên mà là “vị hôn thê” của nhà họ Tằng.
Cũng vì thế, cô tự thấy mình và Ứng Ẩn không cùng đẳng cấp, không có chuyện dư thừa để nói nan nói nhiều một câu là nâng giá cho đối phương.
Ứng Ẩn từng thấy nhiều, trong lòng như có một quyển danh mục, ghi chép đầy đủ thông tin về những người đứng đầu giới siêu giàu ở miền Nam Trung Quốc nan họ tên, diện mạo, sở thích phong cách, cô đều thuộc làụ Cô đảo mắt một vòng, không thấy ai, bèn khẽ khàng huých tay Thừa Vãn “Tằng Mông không đến à?” Chữ “Mông” dùng đặt tên, nghe qua chẳng tích cực, nhưng lại là kỳ vọng của một vài trưởng bối trong giới đối với lớp trẻ.
Phải rồi, người bình thường mong con cái thành rồng thành phượng, người đứng trên kim tự tháp mới đủ tư cách chúc phúc con cháu được sống mông lung một đời.
Thừa Vãn sắc mặt có chút khó tả, giọng cũng lơ đãng “Anh ấy ốm, hôm nay chỉ mình tôi đến.” Ứng Ẩn lặng lẽ “ồ” một tiếng, biểu cảm sinh động “Chưa cưới mà đã thay mặt rồi.” Thừa Vãn bị câu nịnh nọt thẳng thắn ấy làm cho có chút đắc ý, giả vờ ho nhẹ lấy giọng “Đừng hâm mộ, nếu cô có thể nắm được Tống Thời Chương thì cũng không tệ.” Ứng Ẩn biết người ta đồn cô và Tống Thời Chương thế nào, cô chẳng buồn thanh minh, chỉ mỉm cười không phủ nhận.
Năm năm qua, trong danh sách đề cử Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của các liên hoan phim như Tinh Vân, Tinh Hà, năm nào cũng có hai người họ đối đầu nhaụ Quen làm đối thủ rồi, giờ Thừa Vãn trả lời một câu của cô thì cũng đòi hỏi một câu hồi đáp “Người đi cùng cô vào là ai vậy?” Vừa hỏi, cô ta vừa liếc về phía người đàn ông đã đứng cạnh Trần Hựu Hàm, trong lòng cũng như bao người khác tại đây, cùng hiện lên một phán đoán giống nhaụ “Không quen.” Ứng Ẩn đáp.
Thừa Vãn nheo mắt “Không quen mà lại cùng nhau vào à?” Ứng Ẩn chẳng giải thích được, đành nói lảng “Dài dòng lắm, chị hỏi nhiều quá, cẩn thận anh Tằng ghen đấy.” Thừa Vãn hừ lạnh.
Cô ta mỉa mai Ứng Ẩn là “dân ngoài cuộc”, cuối cùng vẫn không đủ hiểu chuyện, chẳng biết xem hàng.
Hôm nay bao nhiêu người có mặt là vì ai chứ?
Nếu Tằng Mông có mặt, đừng nói là không tức, còn phải kéo cô ta cùng đến nịnh nọt hỏi han.
“Cô có biết Thương Thiệu không?” Thừa Vãn hỏi.
“Có lần ở yến tiệc, có người chỉ cho tôi.” Ứng Ẩn đáp qua loa, “Anh ta đứng xa lắm, vừa xuất hiện đã vạn người chú mục,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡