Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

cô dẫn đường.
Ứng Ẩn hơi chần chừ “Anh không có bạn đồng hành à?” “Nếu cô dẫn đường, tôi nghĩ là có.” Ứng Ẩn mím môi.
Một người luôn mạnh dạn như cô, vậy mà trong khoảnh khắc này lại khẽ khàng hồi hộp.
Cô được lợi mà vẫn làm bộ, ngang ngạnh đáp “Chỉ là dẫn đường thôi đấy.” Thương Thiệu khẽ cong môi cười, một tay đút túi quần, tay còn lại lịch thiệp vươn ra “Mời.” Bên trong hội trường dạ tiệc.
Mọi ánh mắt đều đang tìm kiếm.
Cậu cả của Tập đoàn Thương Vũ rốt cuộc đã đến chưa?
Nghe nói đã đến rồi, vậy là ai trong số này?
Ai nấy đều sợ mình kém mắt, lỡ mất cơ hội gặp được quý nhân cả đời.
Có người thì cầm ly champagne mỉm cười im lặng, làm như không vội, nhưng trong lòng lại như ngồi trên lửa.
Đúng lúc cánh cửa mở ra, gió biển tràn vào từ khung cửa sổ hé mở, mang theo hơi ẩm nặng nề của cơn mưa mùa thu, cuốn qua tóc hai người đang đứng ở cửa.
Mọi ánh mắt trong hội trường đều đồng loạt dao động, biểu cảm gần như thay đổi cùng lúc.
Nguyễn Dật “ồ” lên một tiếng, không để ý đến việc Tống Thời Chương bên cạnh suýt làm đổ ly champagne trong tay.
Ứng Ẩn không hiểu rõ sắc mặt vi diệu của hiện trường là vì sao, còn tưởng mình vì ánh hào quang quá rực và đến muộn quá lâu, nên khó tránh bị người ta bàn ra tán vào là làm dáng.
Cô ưỡn thẳng lưng, từng bước đi uyển chuyển kiêu sa, ngón tay cong cong đầy tự nhiên, thành thục chào hỏi vài gương mặt quen.
Ánh mắt của Thương Thiệu thoáng hiện chút hứng thú.
Dáng vẻ giả tạo diễn trò của Ứng Ẩn giống như một con thiên nga kiêu hãnh.
Anh đã quá quen với sự giả tạo, nhưng không ngờ lại có người giả mà lộ liễu đến thế.
Nhiều người giả vờ thì ra sức diễn cho giống chân thật, còn người phụ nữ này thì không, cô diễn một cách công khai, cũng công khai nói với người khác rằng tôi đang diễn, tôi đang làm màụ Thương Thiệu bỗng hiểu ra nan đó chính là sự kiêu ngạo của cô.
Trong biển người đầy hào quang và danh lợi này, cô buộc phải lấy lòng, nhưng lại lười làm cho đến nơi đến chốn.
Anh suýt bật cười, nhưng giữa tiếng chạm cốc và huyên náo, bên tai lại vang lên một câu từ biệt kiểu công việc, dứt khoát lạnh nhạt “Chúng ta không ai nợ ai, thưa anh.
Gặp lại saụ” Bước chân Thương Thiệu khựng lại, còn chưa kịp đáp, thì đã thấy Ứng Ẩn khuôn mặt rạng rỡ, chẳng buồn ngoái đầu, rảo bước đến bên cạnh một người phụ nữ khác ở quầy buffet.
“Hi cục cưng, chị cũng có mặt à ” Ứng Ẩn thành thạo chào hỏi, khoác tay người kia đầy thân mật.
Bên cạnh người kia còn có một vị đại gia.
Người phụ nữ bị Ứng Ẩn khoác tay, gương mặt thoáng cứng lại, sau đó cũng mím môi, nở nụ cười rạng rỡ “Lâu rồi không gặp, cưng à, em hình như lại gầy đi rồi đó.” Vị đại gia hoa mắt chóng mặt ngay lập tức, hai người phụ nữ như thanh xà bạch xà quấn quýt mới xuống trần, đẹp đến nỗi khiến tim ông ta run rẩy, không khỏi hớn hở hỏi “Thừa Vãn, không định giới thiệu một chút sao?” Trương Thừa Vãn nhấc tay, phong tình vạn chủng sửa lại búi tóc thấp “Sếp Tô đúng là biết đùa, còn cần tôi giới thiệu nữa sao?
Đây chẳng phải là Ứng Ẩn danh chấn thiên hạ sao?
Hai chiếc cúp ảnh hậu đó, sếp Tô mà còn không nhận ra thì chắc là cố tình rồi.” Ứng Ẩn cảm thấy sống lưng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡