Chương 81
Đàn ông dáng cao đúng là có lợi thế, chỉ riêng cái bóng lưng thôi trông cũng đã rất cuốn hút rồi.
Một lúc sau, Ninh Trí Viễn gọi điện đến, lần đầu cô từ chối, lần thứ hai cũng từ chối, kết quả, cậu nhóc này gửi cho cô cái định vị, chính là khách sạn Bộc Châu nơi họ đang ở.
Chân mày lập tức nhíu lại, An Khanh không biết nên trả lời thế nào, nghĩ đến những bài đăng trên mạng nước ngoài, cô quyết định hỏi ý kiến của Thời Luật trước.
"Tôi nghĩ, có chuyện này không nên giấu anh." Cô đưa điện thoại qua “Ninh Trí Viễn đến nhà máy số 2 rồi, cũng ở khách sạn Bộc Châụ" Thời Luật không nhận điện thoại "Em muốn tôi làm bình phong, hay là đuổi cậu ta đi giống như cách đã làm với Ôn Chính?" Sự khác biệt giữa hai lựa chọn là Nếu là bình phong, cô có thể tùy ý tiếp tục làm bạn, thậm chí là tìm hiểu Ninh Trí Viễn, còn nếu là đuổi đi, anh sẽ dùng cách "khoe ân ái" để ra mặt.
"Thực ra cậu ấy đối xử với tôi rất tốt." An Khanh cũng nói thật lòng mình "Tôi muốn thử với cậu ấy xem sao." Thời Luật mặt không đổi sắc "Thử xem có 'ướt' hay không?
Ướt rồi thì để cậu ta làm?" Câu nói chặn họng khiến An Khanh nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Anh lại thản nhiên nói tiếp "Tôi sẽ không can thiệp việc em kết bạn, em là một cô gái thông minh, tôi tin không cần tôi nhắc nhở, em cũng sẽ không đưa ra lựa chọn khiến bản thân phải hối hận." ...
Trên đường quay về nhà máy số 2, màn đêm đã buông xuống.
Không khí trong xe có chút đè nén, cả hai đều giữ im lặng.
Đến khách sạn Bộc Châu, Thời Luật đỗ xe xong, An Khanh cũng đã đưa ra quyết định "Giúp tôi làm bình phong đi, cảm ơn anh, Thời Luật." Không phải vì hờn dỗi, mà là cô thực sự cần thông qua Ninh Trí Viễn để chuyển dời sự chú ý.
"Tùy em." Thời Luật xuống xe.
Nhìn anh bước vào khách sạn, An Khanh gọi lại cho Ninh Trí Viễn.
Nghe thấy cô đang ở cổng khách sạn, Ninh Trí Viễn lập tức cuống cuồng chạy xuống lầu, ngay cả dây giày cũng chưa kịp buộc.
Cậu ta ở tầng hai nên không dùng thang máy, vì nóng lòng muốn sớm gặp An Khanh để xin lỗi nên Ninh Trí Viễn không chú ý đến Thời Luật vừa lướt qua mình.
Thời Luật lại nhận ra cậu ta.
Quẹt thẻ về phòng, việc đầu tiên anh thấy là chiếc bàn mạt chược trong phòng khách.
Mấy tiếng trước, An Khanh còn cùng anh "vờn" nhau mãnh liệt như thế, vậy mà chưa đầy một ngày, cô đã có thể tỉnh táo vạch rõ giới hạn với anh.
Bắt đầu từ dục vọng, cũng kết thúc ở dục vọng.
Cô không phải loại con gái mơ hồ về cảm xúc của mình, quả thực cũng không cần tiếp tục tìm khổ ở chỗ anh.
Rõ ràng đây là kết quả anh mong muốn nhất, nhưng lồng ngực...
vẫn cảm thấy nghẹn lại vô cùng khó chịụ Đặc biệt đến 10 giờ đêm, An Khanh vẫn chưa về, cảm giác nghẹn ấy càng mạnh hơn.
Mười phút sau, tin nhắn của An Khanh gửi tới Tối nay tôi không về đâụ Đặt điện thoại xuống, Thời Luật châm một điếu thuốc.
Khói thuốc lượn lờ, anh ngồi trên ghế sofa, sắc mặt lại trầm xuống thêm vài phần.
Chưa đầy một phút sau, tin nhắn đã bị thu hồi.
Nhìn thấy thông báo thu hồi, Thời Luật gạt tàn thuốc, lần đầu tiên nảy sinh ý nghĩ không nên có.
Biết rõ không nên, anh vẫn làm.
...
Phía bên kia, An Khanh giật điện