Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 80

đau của tôi cũng bắt nguồn từ đây.
Vậy nên tôi thà không về, cũng không muốn ngồi chung mâm cơm với những kẻ giả tạo đó." Biết toàn bộ sự thật, Thời Luật cũng hiểu được nỗi lòng của An Khang Thăng.
Ông để anh – người con rể tương lai này đi cùng, chẳng qua là lo lắng đám người thân thích ở quê sẽ lại dùng lời ra tiếng vào bắt nạt con gái ông.
Ở Giang Thành bọn họ không dám, nhưng quê nhà là địa bàn của họ, An Khanh đơn thương độc mã chắc chắn sẽ phải chịu uất ức.
Trầm tư một lát, Thời Luật đưa ra quyết định "Không gặp họ nữa." An Khanh quay đầu nhìn anh.
"Họ làm em không vui, hà tất phải gượng ép bản thân ngồi chung mâm?" Thời Luật an ủi cô "Bên phía bố em, để tôi nói." "Anh định nói thế nào?" Ánh mắt An Khanh đầy vẻ bất lực “Ông hai với ông ba chắc đều biết tôi dẫn anh – vị hôn phu này về rồi, không gặp họ, họ lại gọi điện mắng bố tôi bạc bẽo, làm quan to rồi là không thèm nhìn mặt đám họ hàng nghèo ở quê." "Cứ giao cho tôi." Anh đưa tay xoa nhẹ đầu cô “Những việc khác em đừng quan tâm." Lúc này ánh mắt anh tràn đầy dịu dàng, sự dịu dàng ấy thực sự khiến An Khanh khó lòng kháng cự.
Cô chỉ đành quay mặt đi chỗ khác, không nhìn anh nữa.
Bởi vì nếu nhìn thêm vài lần nữa, nhịp tim mà cô khó khăn lắm mới đè nén được sẽ lại tăng tốc mất kiểm soát.
Ngồi ở nhà cũ một lát, Thời Luật bảo ra ngoài mua bao thuốc, nhưng lúc quay lại anh lại lái xe theo.
An Khanh nhìn anh mở cốp sau, bên trong chật nín những hộp sữa óc chó và các loại hộp quà biếu khác.
"Siêu thị trong làng không có gì khác." Vừa lần lượt xách các hộp quà xuống, Thời Luật vừa cười nói với cô "Hàng xóm quanh đây chắc em đều khá quý mến." An Khanh nghe xong thì mỉm cười.
Bởi vì những người hàng xóm trong ngõ này, khi biết tin mẹ cô qua đời, đã tức giận đến mức muốn kéo đến bệnh viện đánh bố cô để đòi một lời giải thích.
Ông ngoại và bà ngoại cũng lần lượt ra đi vài năm sau khi mẹ cô mất, hàng xóm đều bảo là vì nhớ thương con gái mà thành bệnh.
Sân vườn này không có cỏ dại, được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, chắc chắn không chỉ là công lao của một mình ông cụ lúc nãy.
Họ đi từng nhà tặng quà, gặp An Khanh ai nấy đều khen cô giống hệt mẹ mình, mấy người thím trẻ tuổi còn nhiệt tình mời họ ở lại dùng cơm, lúc đi, họ còn tiễn cả hai ra tận đầu ngõ, dặn dò sau này phải thường xuyên về thăm.
Thời Luật còn kết bạn WeChat với con trai của ông cụ lúc nãy.
Xe lại chạy đến bờ sông Hoàng Hà, xuống xe hóng gió chiều, ngắm hoàng hôn buông xuống dòng sông, An Khanh còn trêu anh "Anh thật sự coi mình là con rể đấy à?
Sau này mấy năm nữa tôi dẫn chồng thật của mình về, nếu anh ta làm việc không chu đáo bằng anh, hàng xóm láng giềng sau lưng có khi lại bảo nhìn chẳng vừa mắt bằng chồng trước đâụ" Câu nói này rõ ràng nhắc nhở cả hai rằng sớm muộn gì cũng sẽ đường ai nấy đi.
Anh có Tiểu Cẩn của anh, cô cũng sẽ gặp người thật lòng với mình.
Đi dạo bên bờ sông một lát, Thời Luật vẫn luôn im lặng không đáp lời.
An Khanh đi phía sau anh, lúc quay video sông Hoàng Hà, cô vô tình quay cả anh vào ống kính.


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡