Chương 73
mũi đột ngột cay xè, An Khanh quay mặt đi, hai mắt cũng đỏ hoe "Anh không cần phải diễn kịch thật đến mức này đâụ" Giữa tháng Bảy nắng gắt, điều hòa trong phòng vẫn chạy liên tục không nghỉ.
Đã gần 12 giờ đêm, An Khanh vẫn chẳng chút buồn ngủ.
Nằm trên giường, nghe tiếng gió thổi ra từ chiếc điều hòa cũ kỹ, cô lại nhớ đến phản ứng của Thời Luật sau khi cô nói xong câu nói kia.
Phản ứng của anh chính là nannan chẳng có phản ứng gì cả.
Anh không hề biến đổi sắc mặt, cũng không đáp lời, chỉ xoay người đi về phía phòng ngủ phụ, mặc cho cô nghẹn ngào "Ở Giang Thành tôi đã từng nói với anh, đừng đối tốt với tôi như thế nữa.
Kỹ năng diễn xuất của anh quá tốt, rất dễ khiến tôi không phân biệt nổi đâu là thật đâu là giả.
Mấy tháng qua khó khăn lắm tôi mới tỉnh táo được đôi chút, anh lại một lần nữa khiến tôi nhập vai." Cô hỏi "Nếu lần này tôi lại nhập vai, có phải sau khi về Giang Thành, anh lại muốn đưa tôi đến Liễu Oanh Lý uống trà đắng để thanh nhiệt tỉnh người không?" Thời Luật vẫn lờ cô đi, bước vào phòng ngủ rồi đóng chặt cửa lại.
Bây giờ nghĩ lại, cái gọi là "không phản ứng" của anh chẳng khác nào thừa nhận.
Vì vậy ngày hôm sau, khi tinh thần của Thời Luật đã phục hồi đôi chút, lúc gọi món trong phòng bao, An Khanh đã gọi trước hai ấm trà một ấm trà đắng, một ấm bạch trà.
Cô xoay bàn xoay, đưa ấm trà đắng tới trước mặt anh.
"Trà đắng có công dụng tán phong nhiệt, thanh lọc trí não." Cô dịu dàng hỏi "Anh có muốn cho thêm đường phèn không?" Nguyên văn câu nói mà khi xưa Thời Luật dùng để mời cô uống trà đắng, cô đã trả lại cho anh không sai một chữ.
Thời Luật giơ tay nhấc ấm trà, rót đầy chén, rồi uống cạn như uống rượụ "Uống nhiều vào." An Khanh không quên dùng kẹp gắp một viên đường phèn bỏ vào tách bạch của mình.
Nhấp một ngụm trà, chất lỏng ngọt lịm trôi qua cổ họng, cô luôn giữ nụ cười đúng mực của một tiểu thư khuê các.
Chiêu này của cô chính là "gậy ông đập lưng ông".
Cứ ngỡ sẽ có cảm giác đắc thắng như tưởng tượng, nhưng khi nhìn Thời Luật đổ từng chén trà đắng vào dạ dày, lòng An Khanh lại dâng lên vị đắng ngắt, như thể chỗ trà kia đang chảy ngược vào bụng cô vậy.
Cảm giác đắng chát ấy kéo dài cho đến tận sau bữa ăn, khi cô nhận được cuộc gọi video từ bố, hỏi cô có phải đang giận dỗi với Thời Luật không.
"Bọn con làm hòa rồi ạ." An Khanh đáp bằng giọng nũng nịu "Con đã bảo bố rồi, bố đừng suốt ngày lo cho con nữa.
Chẳng phải dì Vân đã nói với bố rồi sao?
Cặp đôi trẻ nào mà chẳng có lúc lục đục?" Thấy Thời Luật từ nhà vệ sinh bước ra, cô vội vàng cầm điện thoại chạy lại ôm lấy cánh tay anh, ra vẻ ân ái nói "Con đi vệ sinh chút nha bố, bố cứ trò chuyện với Thời Luật đi, anh ấy thích tán gẫu với bố lắm đấy." Bởi vì cô thực sự không thể diễn tiếp được nữa.
Vào nhà vệ sinh, cô vẫn nghe thấy tiếng Thời Luật ở bên ngoài, xuyên suốt cuộc trò chuyện đều là "Vâng." "Bác cứ yên tâm ạ." "Vâng." Dù bố cô nói gì, anh cũng thể hiện vẻ trầm ổn của một người rể tốt.
Đúng là ảnh đế.
An Khanh ở lì trong đó cho đến khi Thời Luật gõ cửa mới chịu bước ra.
Thời Luật hỏi "Định ngày nào thì