Chương 72
mắt, cô mới chịu thừa nhận Gần 10 năm qua không về quê không phải vì chán ghét đám họ hàng kia, mà là vì mỗi lần trở về, cô đều sẽ nhớ đến mẹ mình.
Điện thoại lại rung lên, là tin nhắn WeChat từ Thời Luật.
Thời Luật Em đang ở đâu?
An Khanh lúc này không có tâm trạng trả lời tin nhắn của bất kỳ ai.
Ngặt nỗi Thời Luật cứ như biết được Ninh Trí Viễn thất hẹn, trực tiếp gọi điện cho cô.
Cô không nghe máy, vì cảm xúc hiện tại quá dễ đổ vỡ.
Sau khi gọi cho cô ba cuộc điện thoại mà vẫn không nhận được phản hồi, Thời Luật mới thôi không gọi nữa.
An Khanh ngồi trên giường nằm, vùi mặt vào giữa hai đầu gối, nghe giọng địa phương quen thuộc trong xe, nước mắt lại vỡ đê.
Đã quen với việc khóc không phát ra tiếng, cô cắn chặt răng, hai tay nắm chặt, khóc cho đã đời để xả hết cảm xúc rồi mới mệt mỏi nằm xuống.
Khi tỉnh lại đã là 9 giờ tối, sắp đến bến.
Chuyến xe khởi hành từ 1 giờ chiều, đến tận 9 giờ đêm mới tới nơi.
Ròng rã 8 tiếng đồng hồ.
Đến bến, An Khanh xếp hàng xuống xe, cô là người cuối cùng xuống.
Trước tiên cô ra khoang hành lý tìm vali, chiếc vali của cô bị nhét tận trong cùng.
Vươn tay lấy mãi không được, cô cúi người chui đầu vào trong, chưa kịp chạm tới tay cầm vali thì một bàn tay thon dài đã nắm lấy tay cầm trước cô.
Thực ra cô đã nhận ra chủ nhân của bàn tay này, nhưng An Khanh cảm thấy không thể nào.
Chuyến xe cô đi chạy thẳng đến bến nan Xưởng Khai thác dầu số 2.
Thành phố của họ có tổng cộng mười xưởng khai thác dầụ Người đàn ông kia chỉ biết tên thành phố quê cô, không thể nào biết chi tiết đến vậy.
Hơn nữa, một người phương xa chưa từng đến đây, sao có thể tìm thấy cái bến xe hẻo lánh này?
An Khanh ngẩng đầu định cảm ơn người giúp mình lấy vali "Cảm..." Cảm ơn.
Chưa nói hết câu, cô đã sững sờ.
Vì khuôn mặt trước mắt chính là chủ nhân của bàn tay kia nan Thời Luật.
Từ Bắc Kinh đến đây hơn 500 cây số, lái xe mất hơn 5 tiếng đồng hồ.
Đêm qua anh bị chuốc bao nhiêu rượu, chỉ ngủ trên sofa gỗ cứng vài tiếng, vậy mà lại một mình lái xe tới đây.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, An Khanh có thể thấy rõ những tia máu trong mắt anh.
"Đói không?" Thời Luật hỏi.
Cô lắc đầụ Thời Luật xách vali của cô đi về phía chiếc Audi A8 màu đen, bảo cô lên xe trước.
Bến xe cách khách sạn anh đặt không xa, đi bộ cũng chỉ mất mười phút.
Nói là khách sạn, thực chất chỉ là một nhà khách quốc doanh.
Hơn mười năm trước, nhà khách này chủ yếu tiếp đón các lãnh đạo xuống thị sát.
Bây giờ xưởng dầu gần như không còn dầu để khai thác, 95% nhân viên đã thuyên chuyển công tác, nhà khách này hiện chủ yếu duy trì lợi nhuận dựa vào tiệc cưới hỏi tại địa phương.
Quy mô tuy không thể so với các khách sạn gắn sao ở nội thành, nhưng môi trường vẫn khá ổn, dù sao trước đây cũng là nơi chuyên dùng để đón tiếp lãnh đạo.
An Khanh và bố mỗi lần về đây cũng đều ở lại chỗ này.
Sau khi vào phòng, An Khanh mới mở lời hỏi "Anh gọi điện cho bố tôi à?" Thời Luật đáp lại bằng một ánh mắt như đang hỏi ngược lại "biết rồi còn hỏi".
Không gọi thì sao biết địa chỉ chi tiết?
Sao tìm được bến xe và nhà khách này?
Sống