Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

tính cách nhu nhược này, cô đoán mình sẽ trả lời ngay lập tức...
"An Khanh?" Ngô Trình Trình lại gõ cửa thêm lần nữa “Cậu không khỏe à An Khanh?" Mở chốt cửa, An Khanh chỉ vào chiếc tai nghe trong tay "Xin lỗi nhé Trình Trình, tớ vừa nghe radio, quên chưa rút tai nghe ra." Ngô Trình Trình tính tình vô tư thẳng thẳng, không nhận ra điểm bất thường, trên đường đến văn phòng liên tục khen ngợi vị Thị trưởng mới anh tuấn lịch lãm, còn nói không hổ danh là người được điều động từ phương Nam tới, phong thái nho nhã giống hệt tài tử vùng Giang Nam.
An Khanh lặng lẽ nghe, không tiếp lời, bởi những lời khen của Ngô Trình Trình đều rất đúng.
Thời Luật quả thật nho nhã, tuấn tú; những từ như "quân tử khiêm nhường" “ôn nhu như ngọc", dùng cho anh, quả thật không thể thích hợp hơn.
Trường học không lớn, từ nhà vệ sinh đến văn phòng chỉ mất một hai phút.
An Khanh và Ngô Trình Trình vừa tới cửa, mấy vị lãnh đạo bên trong đã nhíu mày bịt mũi, nhỏ giọng thì thầm "Mùi gì thế này?" Bị ám mùi trong nhà vệ sinh ròng rã hơn 20 phút, mùi hương trên người giống như mùi cá ươn, An Khanh có chút lúng túng, bởi vì trong suốt hơn 30 năm cuộc đời, cô chưa từng mất mặt như thế này trước bất kỳ ai.
"Thị trưởng Thời, để tôi giới thiệu với anh, đây chính là 'trụ cột' của trường chúng tôi – cô giáo An " Triệu Vân dùng ánh mắt ra hiệu cho Dương Thụ Hàng mau đứng dậy.
Dương Thụ Hàng đứng dậy, phụ họa nói "Cô giáo An của chúng tôi một mình cân cả sáu giáo viên đấy Toán, Văn, Anh, Chính trị, Lịch sử, Địa lý, một mình cô ấy thầu hết " Cục trưởng Lý Thành Phú cũng lên tiếng "Đừng nhìn cô giáo An yếu đuối mong manh như vậy, chứ giảng về lịch sử nhà Minh là cực kỳ rành rọt đấy " Bỗng nhớ ra điều gì đó, ông vỗ trán nói "Nếu tôi nhớ không nhầm, cô ấy còn cùng quê với Thị trưởng nữa cơ Cũng là người Giang Thành Phải không cô giáo An?" Đúng là chuyện không nên nhắc lại cứ nhắc...
Nghe thấy cô cũng là người Giang Thành, các vị lãnh đạo trong văn phòng đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía cô.
Trong số đó nan có cả Thời Luật.
Trời vẫn đang mưa, những giọt mưa tí tách chảy xuống từ mái hiên đen xám.
Từ mấy căn phòng học đối diện vang lên tiếng đọc bài hào hùng, đầy nhiệt huyết của lũ trẻ nan từ bài Mãn Giang Hồng .
An Khanh cầm chiếc ô đen, đi hàng đầu cùng với Thị trưởng Thời Luật.
Sau khi đến lớp học phía đối diện, cô bình tĩnh và rành mạch giới thiệu với anh về việc trường hiện có bao nhiêu lớp, bao nhiêu học sinh, giáo viên đang đứng lớp tên là gì và quê quán ở đâụ Sự điềm tĩnh và chuyên nghiệp của cô khiến nhóm lãnh đạo đi theo phía sau hoàn toàn không nhận ra cô và vị tân Thị trưởng là người quen cũ.
Ngoại trừ Quý Bình.
Bởi vì khi còn ở Giang Thành, Quý Bình đã là thư ký của Thời Luật.
Trong hai cuộc hôn nhân ngắn ngủi của An Khanh và Thời Luật, Quý Bình đã vô số lần đưa đón An Khanh ra vào khu đại viện Thành ủy.
Vì thế, khi An Khanh vô tình để chiếc ô trong tay trượt xuống, theo bản năng và thói quen cũ, Quý Bình là người đầu tiên lao đến che ô cho cô.
"Cảm ơn anh." An Khanh mở lời trước để vạch rõ ranh giới với Quý Bình.
Khi cô cúi người định nhặt chiếc ô lên, Thời


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡