Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

lòng "Hiệu trưởng Triệu đâu?" "Hiệu trưởng Triệu " Lý Thành Phú vội vàng tìm kiếm trong đám đông, thấy một người phụ nữ gầy nhỏ, một tay chống ô, một tay chống gậy đứng ở tận cuối hàng, đó chẳng phải là Hiệu trưởng trường làng Tây – Triệu Vân sao Chen qua đám đông, Lý Thành Phú ném ô của mình cho Phó cục trưởng Thôi Quân, đon đả nhận lấy chiếc ô đen từ tay Triệu Vân để che cho bà; ông cúi xuống thì thầm vào tai bà với âm lượng chỉ đủ hai người nghe "Tôi nói cho bà hay Triệu Vân, lần này tôi không lừa bà đâu Đừng thấy cậu thanh niên kia trẻ tuổi, đó là Tân Thị trưởng vừa nhậm chức của thành phố Vân Giang chúng ta đấy Được điều từ thành phố miền Nam tới, trong tay nắm giữ vô số mối quan hệ và tài nguyên, cái trường xập xệ này của bà có được xây mới thành nhà lầu hay không đều trông cậy cả vào cậu ta đấy " Nghe nói là tân thị trưởng, Triệu Vân suýt thì nổi đóa với ông ta "Sao ông không nói sớm với tôi?
" "Tối qua tôi chẳng phải đã bảo với bà rồi sao, sẽ mang tới cho bà một 'Đại Thần Tài', có giữ chân được người ta hay không là tùy vào bà " "Lần nào ông mang người tới mà chẳng bảo là Thần Tài?" Hai người quen nhau cũng gần 20 năm, gạt bỏ quan hệ địa vị sang một bên, Triệu Vân là kiểu người không sợ trời không sợ đất, đi tới đâu cũng từng không ít lần vì chuyện tu sửa trường học, xây mới phòng ốc mà cãi nhau với Lý Thành Phú.
Tuy nhiên lúc này không phải lúc để cãi cọ, phải giữ chân "Thần Tài" trước đã.
Triệu Vân ngoảnh đầu nhìn vào trong trường, thầm nghĩ cái cô An Khanh này, sớm không đi muộn không đi vệ sinh, đúng lúc nước sôi lửa bỏng thế này lại chẳng thấy bóng dáng đâụ Chẳng còn cách nào, bà đành phải tự mình ra mặt trước.
...
Bên phía An Khanh, trong nhà vệ sinh đã đóng cửa, mùi hôi khó ngửi bốc lên nồng nặc.
Mưa lớn, lại thêm ở trong núi, cái nhà vệ sinh cũ nát này thường xuyên bị trào mùi, cô đã quen với mùi này rồi.
Giống như việc nan cô đã quên mất mùi nước hoa là như thế nào.
Khi Ngô Trình Trình đến tìm cô, mưa vẫn chưa tạnh, mùi hôi nồng nặc khiến cô nàng phải bịt mũi gõ cửa "An Khanh, sao cậu vẫn chưa ra vậy?
Hiệu trưởng Triệu và mọi người đang cuống hết cả lên kìa." "Tớ nói cho cậu hay, lần này Cục trưởng Lý không lừa chúng mình đâu, người đến là một nhân vật lớn đấy Thị trưởng mới nhậm chức của thành phố Vân Giang chúng ta Đẹp trai cực kỳ Cậu mau đến văn phòng mà xem " An Khanh đang thẫn thờ chợt bừng tỉnh, cô định giả vờ đau bụng để tránh mặt Thời Luật, nhưng lại nghĩ đến bức ảnh của mình trên tường danh dự trong văn phòng...
Tránh được mùng một, cũng chẳng tránh nổi ngày rằm.
Thành phố Vân Giang cũng không lớn, huyện Giang Hồng lại là huyện gần khu vực nội thành nhất.
Hơn nữa, hai lần kết hôn hai lần ly hôn của họ đều thuộc về kiểu hợp tác lợi ích, vốn không phải là cuộc hôn nhân bình thường dựa trên nền tảng tình cảm, cũng không cần thiết lúc nào cũng phải trốn tránh thế này.
Mà hình như, cô cũng chưa từng trốn tránh.
Hơn một năm nay, số điện thoại của cô chưa từng thay đổi, WeChat cũng chỉ là chặn xem vòng bạn bè của Thời Luật; chỉ cần Thời Luật gửi một tin nhắn, hoặc gọi một cuộc điện thoại, với


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡