Chương 177
mạng cho chúng.” “Ai là bạn, ai là thù em còn chưa phân biệt nổi.
Mù quáng đi Los Angeles, nơi đất khách quê người, chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới, chỉ càng thêm gánh nặng cho bố em thôi.” An Khanh hỏi “Có phải nhà họ Ninh muốn bảo vệ em không?” “Em nghĩ cái thằng nhãi Ninh Trí Viễn đó có đủ bản lĩnh để bảo vệ em sao?” Lần này Thời Luật mở mắt ra, ánh mắt dành cho cô mang theo vẻ châm chọc rõ rệt “Nếu hắn bảo vệ được em, thì từ lúc xảy ra tai nạn đến giờ, lẽ nào hắn lại chẳng nghe ngóng được chút tin tức gì?” Nhờ anh nhắc nhở, An Khanh mới sực nhớ ra, từ hôm qua đến giờ, Ninh Trí Viễn – người vẫn đều đặn nhắn tin chúc cô sáng tối mỗi ngày – bỗng nhiên biến mất như chưa từng tồn tại...
“Nếu anh là em, anh sẽ đến Bắc Kinh.” Thấy chai dịch truyền sắp cạn, Thời Luật tự tay điều chỉnh khóa lại “Đến tìm Ôn Chính.” Anh thậm chí chẳng buồn ngẩng đầu lên “Bọn người kia có vươn tay dài đến đâu cũng không dám động tới Bắc Kinh đâụ” “Cảm ơn lời khuyên của anh.” An Khanh chân thành cảm ơn, rồi không nán lại trong phòng ngủ thêm một giây nào nữa.
Bởi vì ở lại thêm một giây, cô cảm thấy mình giống như một chú hề.
Quý Bình thấy cô bước ra thì vội đứng bật dậy khỏi sofa.
An Khanh nhìn bác sĩ Phó đang pha thuốc đối diện “Bác sĩ Phó, chai thuốc cuối sắp hết rồi, phiền bác vào thay giúp tôi với.” Bác sĩ vào thay thuốc, còn cô vào bếp hâm cháo.
Cháo hâm xong cũng để Quý Bình bưng vào.
Sau khi bác sĩ Phó pha thuốc xong, Quý Bình cũng đi theo để lấy thêm thuốc men.
Trong căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, chỉ còn lại An Khanh và Thời Luật.
An Khanh không bước chân vào căn phòng đó thêm một lần nào nữa.
Hơn nửa tiếng sau, Quý Bình mang thuốc về, lúc này An Khanh mới nhờ cậu ta nhắn lại một câu với người bên trong “Giúp tôi bảo với thiếu gia nhà cậu, tôi đi đây.” Quý Bình nghe thấy có gì đó không ổn.
Chỉ nói là đi, cũng không nói ngày mai có quay lại hay không.
Nhưng cậu ta không tiện hỏi, đành phải nhắm mắt nói đại “Tôi thấy chị dâu chưa đi được đâụ Chuyện anh Luật bị thương người nhà vẫn chưa ai biết.
Tôi vừa thuyết phục được bác sĩ Phó giữ kín chuyện này nhưng giờ tôi phải về nhà cũ lộ diện một chuyến.
Hay là chị dâu chịu khó ở lại trông anh ấy thêm lát nữa?” An Khanh bật cười chua chát “Tôi và thiếu gia nhà cậu ly hôn lâu rồi, đừng gọi tôi là chị dâu nữa, cứ gọi An Khanh là được.” “Quen miệng mất rồi ạ.” Quý Bình ngượng ngùng gãi đầu, đặt thuốc xuống “Vậy tôi đi trước, có việc gì chị cứ gọi điện cho tôi.” “Được rồi, cậu về đi.” Quý Bình hận không thể chuồn đi ngay lập tức nhưng vẫn phải kìm lại.
Bước ra ngoài đóng cửa xong, cậu ta mới thầm nhủ trong lòng anh Luật, em chỉ giúp được anh đến đây thôi, còn lại trông vào anh hết đấy.
Anh mà làm hỏng việc thì ông Tơ bà Nguyệt cũng chịụ Sau khi Quý Bình đi, An Khanh bắt đầu pha thuốc theo hướng dẫn.
Pha xong, cô rót nước rồi một lần nữa bước vào phòng ngủ.
Lần này cô không đóng cửa, chỉ có mở cửa cô mới thấy bớt gượng gạo.
Thời Luật nhận lấy ly nước, uống hết chỗ thuốc.
An Khanh đưa tay định nhận lại cái ly, một động tác rất đỗi tình cờ nhưng khi mùi trà ấy