Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 176

thâm tâm An Khanh cũng nảy sinh lòng tham không nên có.
Dù cho Thời Luật có đang sốt cao đến mất nhận thức, dù cho anh lại một lần nữa coi cô là Tống Cẩn...
Thật hèn mọn làm sao?
Một người từng kiêu hãnh như cô, vậy mà giờ đây lại cam tâm tình nguyện làm kẻ thay thế.
Vài giây sau, An Khanh nhận ra có điều gì đó không đúng.
Thời Luật không giống như đang mê sảng, anh giống như đang tìm kiếm điều gì đó...
Còn tìm cái gì, An Khanh đã nhanh chóng hiểu ra.
Bởi vì Thời Luật không chỉ hôn cô, mà còn luồn tay vào trong áo len, chạm vào đường cong thắt lưng và ngực cô.
Những cái chạm ấy không mang theo dục vọng, mà giống như bàn tay của một thợ may đang đo đạc kích thước vòng eo và vòng ngực vậy.
Quý Bình vặn nắm cửa bước vào, đập vào mắt là cảnh tượng “giới hạn độ tuổi” này Anh Luật nhà cậu dù đang bị thương nặng và sốt cao nhưng vẫn đang hôn chị dâu đắm đuối, hình như...
tay còn đang luồn trong áo chị ấy.
Cậu ta vội vàng đóng cửa lại.
Nhưng tiếng động vẫn phát ra.
Tiếng đóng cửa làm An Khanh bừng tỉnh, cô vội dùng tay chống lên bả vai phải không bị thương của Thời Luật, đẩy anh ra nhắc nhở anh dừng lại.
Thời Luật không có ý định dừng lại, tay anh đã bắt đầu lần xuống dưới, định cởi cúc quần của cô.
An Khanh lập tức đè chặt tay anh lại, giọng nói vừa hèn mọn vừa run rẩy ”Em cũng có lòng tự trọng mà, Thời Luật.” Lúc vào nhà vệ sinh rửa mặt, An Khanh dùng nước lạnh.
Cô nhắm mắt, hất từng vốc nước lạnh buốt lên mặt, tâm trí không nhịn được mà nhớ lại phản ứng của Thời Luật sau khi nghe câu nói kia của mình Anh siết chặt nắm tay, nhắm mắt, lặng lẽ tựa vào đầu giường, không hề thốt ra lấy một lời.
Chỉ có thể nói, đó đúng là phong cách của Thời Luật.
Một người đàn ông thông minh luôn biết cách giữ lại một chút tự trọng cuối cùng cho người khác.
Tấm màn mỏng ngăn cách giữa hai người vẫn chưa bị xé rách, nhờ thế cô mới có thể tiếp tục giả ngốc mà ở lại nơi này.
Dù biết rõ là đang tự lừa dối mình, cô vẫn buộc phải diễn cho xong vai.
Lau mặt xong, từ nhà vệ sinh bước ra thấy Thời Luật vẫn đang nhắm mắt, An Khanh mới lên tiếng “Em đi hâm lại cháo, lát nữa sẽ bảo Thư ký Quý mang vào, anh nhớ ăn một chút.” Đi đến cửa, cô nói thêm “Anh không cần cảm thấy có lỗi với em.
Đêm đó chúng ta chẳng xảy ra chuyện gì cả, em cũng không chịu thiệt thòi gì.
Miệng em rất kín, sẽ không kể với bất kỳ ai về chuyện đêm đó đâụ Anh cũng đừng lo em sẽ gây ảnh hưởng đến anh và Tống Cẩn.
Em sắp rời khỏi Giang Thành rồi, sau này có lẽ sẽ định cư lâu dài ở Los Angeles.
Vốn dĩ cô không định đi.
Nhưng giờ đây, không đi không được nữa rồi.
Thời Luật bất ngờ lên tiếng “Đừng đi Los Angeles.” An Khanh quay người nhìn anh.
Anh vẫn tựa vào đầu giường, nhắm mắt bình thản như một bậc trí giả nhìn thấu hồng trần, vĩnh viễn ung dung trước mọi việc “Vé máy bay là Trần Tiến Xương đặt cho em, chiếc xe tải nhỏ kia lao thẳng vào em, chứng tỏ nhà họ Ninh, nhà họ Kỷ bên Macao, và mấy nhà khác đã nảy sinh mâu thuẫn.
Kẻ thì niệm tình cũ với bố em muốn bảo vệ em, kẻ thì muốn dùng em làm con bài, để bắt bố em tiếp tục bán


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡