Chương 7
nàng “Cậu tự làm hả?” “Ở đâu ra, mình mua ở cửa hàng tiện lợi đó.” Văn Miểu đang theo đuổi một nam sinh thể thao, tặng trà sữa được một thời gian, lúc sau lại bắt đầu đưa bữa sáng tình yêu “Nếu muốn trói chặt lấy trái tim của đàn ông thì trước tiên phải nắm bắt được dạ dày của anh ta, mình một nửa anh ấy một nửa, như vậy cũng có thể miễn cưỡng được tính là hôn môi gián tiếp.” Hôn môi gián tiếp.
Mấy chữ này làm cho Lương Nguyệt Loan ngẩn ra trong chốc lát, Tiết Duật ăn bánh mì cô đã ăn, như vậy có phải cũng được xem như là...
Tiết Duật phát hiện ra Lương Nguyệt Loan không chỉ có không chờ cậu buổi tối mà buổi sáng cũng thức dậy sớm hơn so với trước kia, rõ ràng ở chung một chỗ nhưng lại chẳng thấy bóng dáng cô đâụ Giáo viên dạy môn lịch sử xin nghỉ nên tạm thời chuyển giờ học thành môn toán, điểm các môn của Lương Nguyệt Loan đều không tệ nhưng cũng chẳng có gì nổi bật, chỉ có thể nói là bình thường, khi Tiết Duật đi ngang qua lớp học, nam sinh ngồi bàn sau đang giảng bài cho cô.
Xét trên kết quả của từng kỳ thi tuyển sinh đại học từ những năm trước, ban xã hội đấu không lại ban tự nhiên.
Cũng giống như các môn học bình thường của Lương Nguyệt Loan, môn học nào của Phó Tây Dã cũng vô cùng xuất sắc, chủ nhiệm ban tự nhiên lớp mười hai chính là chú của cậu ấy, các giáo viên cũng nói với thành tích xuất sắc và vượt trội của cậu ấy thì phù hợp với ban tự nhiên hơn, nhưng cuối cùng không ngờ cậu ấy lại chọn ban xã hội, Lương Nguyệt Loan lại học cùng lớp với cậu ấy.
Cậu ấy có ý tưởng để giải đề của riêng mình, Lương Nguyệt Loan không theo kịp nên cảm thấy khó hiểu và rất dễ bị mất tập trung.
“Lương Nguyệt Loan.” Cô bị giật mình và đáp lại theo bản năng, Tiết Duật đứng ở bên ngoài cửa sổ, thân thể che khuất ánh mặt trời, các đường nét trên gương mặt chìm vào trong bóng tối trông giống như là đang tức giận.
Cậu dựa vào tường, khôi phục lại vẻ lười nhác thường ngày, nơi đuôi mắt hiện lên một nụ cười, dường như vừa rồi chỉ là ảo giác của Lương Nguyệt Loan.
Cậu dựa nửa người vào cửa sổ, hơi thở ấm áp phả vào cần cổ của Lương Nguyệt Loan, cô lập tức tỉnh táo lại “Có chuyện gì không?” “Có dư cây bút nào không, cho tôi mượn một cái.” Tiết Duật vươn tay vào ngăn khoảng cách thân mật quá mức của hai người “Buổi chiều lớp bọn tôi sẽ có bài kiểm tra.” Lương Nguyệt Loan tìm bút cho Tiết Duật, Phó Tây Dã không để lộ dấu vết đánh giá Tiết Duật, tất nhiên cậu ấy đã từng nghe thấy cái tên này và cũng biết trong bài kiểm tra xếp lớp mặc dù cậu ta bỏ trống những câu hỏi khó nhưng vẫn xếp hạng thứ hai.
Để mượn một cây bút, chạy hết mấy tầng lầụ Cậu là một người rất dễ gây sự chú ý, không ít bạn học dồn dập nhìn về phía bên này, Lương Nguyệt Loan đưa bút cho cậu “Lớp học sắp bắt đầu rồi, cậu chạy nhanh đi.” “Không sao, câu hỏi nào không hiểu, để tôi xem thử.” Tiết Duật chẳng có chút vội vàng nào, cậu rất tự nhiên cầm lấy bánh mì trên bàn của Lương Nguyệt Loan “Lại để thừa một nửa rồi.” Cậu trực tiếp đút vào trong miệng, Lương Nguyệt Loan không hề nghĩ ngợi muốn cướp lấy thì thân thể cậu đã lảo đảo lùi lại phía sau vài bước rồi đỡ lấy ban công