Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

là do cô đã suy nghĩ nhiều, cậu chỉ đơn thuần là có đầu óc thông minh mà thôi.
“Không ăn sáng không cảm thấy khó chịu hay sao?” Lương Nguyệt Loan thật sự không biết nên nói cái gì.
Tiết Duật mỉm cười “Không phải cậu giúp tôi mang theo rồi sao?” Lương Nguyệt Loan không nghe rõ.
Sau khi xuống xe, Tiết Duật đi ở bên phải cô, lấy đi bánh mì cô đã ăn, ăn hai ba miếng thì đã xong lại chạy đến tiệm ăn vặt mua hai ly sữa đậu nành sau đó cắm ống hút vào rồi đưa cho cô một ly.
Lời của tác giả Lần đầu tiên viết văn vườn trường, hy vọng mọi người có thể thích.
Giai đoạn trước hoàn toàn không có H gì hết, bản thân tôi cảm thấy thời kỳ niên thiếu ngo ngoe rục rịch hormone cùng với ái muội so với H thì còn động lòng người gấp trăm ngàn lần.
Thời gian vẫn còn sớm, cả một con đường từ cổng trường đến khu dạy học cũng không có bao nhiêu người, Lương Nguyệt Loan kéo ra khoảng cách với Tiết Duật theo bản năng.
Sữa đậu nành vừa mới xay xong, vẫn còn có chút nóng phỏng tay.
Cô chậm rãi bước lên bậc thang, Tiết Duật đút hai tay vào túi quần, bước đi có chút chậm, sau khi nhìn thấy hình ảnh đó vào buổi sáng, khoé mắt cậu thỉnh thoảng lướt qua người cô sẽ luôn vô thức dừng lại nơi phần ngực vài giây, bị dẫn dắt dựa vào ngày càng gần hơn.
Cô có thói quen buộc tóc thành đuôi ngựa cao để lộ ra cần cổ thiên nga xinh đẹp, Tiết Duật nhớ đến từ nhiều năm trước sau khi lên lớp học năng khiếu thì cô đã về nhà trong bộ đồ khiêu vũ, bên ngoài chỉ bọc một chiếc áo khoác mỏng, bộ đồ khiêu vũ bó sát người phác họa ra khung xương vô cùng mảnh khảnh của cô, nơi trước ngực hơi nhô lên phập phồng không được đầy đặn như bây giờ, giống như là quả đào mật vừa mới lộ ra một chút màu đỏ hồng.
Làn váy đồng phục lướt nhẹ qua mu bàn tay, có chút ngứa.
Có lẽ là bởi vì ánh mắt của cậu quá thường xuyên nên cô ngẩng đầu nhìn qua, đôi mắt trong veo, bên môi dính một chút sữa đậu nành màu trắng ngà, Tiết Duật bỗng nhiên cảm thấy có hơi khô nóng, thời tiết rõ ràng đã chuyển lạnh.
“Ngày mai là cuối tuần, cậu có lịch gì không?” “Có rất nhiều bài tập về nhà, nếu có thể hoàn thành sớm thì có lẽ tôi sẽ đi công viên với các bạn trong lớp.” Tiết Duật gật đầu, cũng không quan tâm lắm, vốn dĩ cậu chỉ muốn che giấu vẻ mặt mất tự nhiên của bản thân nên mới hỏi đại mà thôi “Cuối tiết tự học buổi tối đợi tôi ở đây vài phút, cùng nhau về nhà.” “…… Không phải có người đến đón cậu hay sao?” Cô cũng chẳng muốn lắm.
“Chú Vương trở về làm việc giúp ba tôi, thuận tiện đón tôi mà thôi, ông ấy đã rời đi ngày hôm qua.” “Ồ.” Lương Nguyệt Loan nhìn thấy phía xa một nhóm lớn học sinh đang đi đến đây từ khu ký túc xá, nữ sinh chạy ở phía trước học cùng lớp và ngồi ở hàng ghế trước cô, ngày đầu tiên khai giảng thì đã nói về Tiết Duật “Tôi đi từ bên này, tạm biệt.” Văn Miểu vẫn luôn sát giờ mới tiến vào phòng học, người còn chưa ngồi vững tại chỗ thì đã lấy hộp cơm từ trong cặp sách ra sau đó mở một túi rong biển, nghiền nát rồi làm thành hình trái tim lên trên mặt bánh sandwich.
Lương Nguyệt Loan vừa phải tranh thủ thời gian để đọc sách vừa phải trông chừng thay cô


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡