Chương 27
đành than khẽ một tiếng “Được rồi, tùy cậu vậy.” Xe bus chạy qua mấy điểm dừng là tới nơi.
Thiện Yên Lam xuống xe, Chung Việt đi theo phía sau cô, đúng là cậu ta đã đi theo đến gần nhà cô.
“Tôi đứng đây chờ xe của cậu tới rồi tôi lại về nhà.” Thiện Yên Lam từ chối đề nghị tiễn cô đến tận cửa nhà của Chung Việt.
Chung Việt nhướng mày “Đừng cảnh giác với tôi như thế, tôi sẽ không lan truyền địa chỉ nhà cậu khắp nơi đâu mà.” Thiện Yên Lam bất đắc dĩ “Không phải vì lý do này.
Nhà tôi cách đây rất gần, cậu cũng chỉ là vị thành niên, tôi nhìn cậu lên xe rồi lại đi.” Lần này người bất đắc dĩ biến thành Chung Việt, cậu ta giơ tay đầu hàng “Được rồi, giờ tôi gọi xe ngay đây.” Bầu trời đã hoàn toàn tối đen, thiếu niên thiếu nữ đứng dưới đèn đường, trông có vẻ cực kỳ xứng đôi.
Bọn họ câu có câu không mà trò chuyện với nhau, dần dần thân thiết hơn rất nhiềụ Xe taxi đến rất nhanh, Chung Việt ngồi vào ghế sau, hạ cửa kính xe xuống, vẫy vẫy tay bảo Thiện Yên Lam lại gần.
Cô ngoan ngoãn thò người tới, nghe thấy cậu ta mỉm cười nói một câu bên tai cô “Chúc ngủ ngon.” Từ lần cùng nhau đi khu vui chơi lúc trước, nếu không phải Liêu Lị Sa tới tìm Thiện Yên Lam thì cũng là Chung Việt.
Rõ ràng hai người học cùng một lớp nhưng lại cứ phải gọi cô ra vào hai lúc khác nhaụ Thiện Yên Lam đã quen thân với Chung Việt hơn, đến Ngô Ca và Âu Dương Lộ cũng quen dần với cậu ta.
“Trưa nay cùng nhau đi ăn cơm nhé?” Chung Việt nhìn Thiện Yên Lam.
“Cùng đi ăn cơm à?” Ngô Ca thò qua, hưng phấn hỏi.
Chung Việt cười, “ừ” một tiếng “Có cả mấy người Lị Sa nữa.” Nghe vậy, Ngô Ca xấu hổ, không dám đòi đi cùng “Vậy các cậu đi ăn đi.” Thiện Yên Lam vội nói “Không cần, đợi lát nữa tớ…” “Yên Lam.” Chung Việt gọi cô, cười tủm tỉm nói “Lị Sa cũng nói muốn ăn cơm cùng với cậu, hôm nay cậu ăn cùng bọn tôi đi.” Nói mới thấy tuy mấy người kia có tới tìm cô nhưng đúng là bọn họ đã lâu không ăn cơm cùng với nhaụ Thiện Yên Lam yên lặng liếc nhìn Chung Việt, sau đó xoay người nhéo tay Ngô Ca “Ngày mai tớ mang bánh ngọt đến cho các cậụ” Ngô Ca lập tức hớn hở “Vậy tớ chờ cậu đó.” Thiện Yên Lam buồn cười nhìn cô ấy, giọng nói mang ý cười của Chung Việt vang lên ở phía sau “Cậu đối xử với ai cũng tốt cả nhỉ.” “Cậu ấy là bạn của tớ, tất nhiên là tớ phải tốt với cậu ấy rồi.” “Thế tôi có phải là bạn của cậu không?” Chung Việt nghiêng người đến sát gần cô, khuôn mặt đẹp trai dần dần phóng đại.
Thiện Yên Lam trốn về phía sau, cười nói “Đương nhiên rồi.” Chung Việt đứng thẳng người dậy, một tay đút túi, một tay vén sợi tóc rủ bên vai cô “Rất vinh hạnh.” “Chung Việt, cậu đang làm gì thế?” Có tiếng bước chân vang lên ở cách đó không xa, Liêu Lị Sa đi tới, khoác tay Thiện Yên Lam, trêu đùa.
Chung Việt chỉ cười mà không nói, cậu ta dựa vào tường, tư thế lười nhác.
“Trưa nay tôi ăn cơm cùng các cậụ” Thiện Yên Lam chủ động phá vỡ bầu không khí kỳ lạ này.
“Tốt quá.” Trương Kỳ Nhã cũng thò qua, dựa đầu vào vai cô “Lâu lắm không ăn cơm với nhau rồi.
Trưa nay ra ngoài ăn nhé?” “Tôi thế nào cũng được, các cậu quyết định đi.” Có thể là ở trong mắt