Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 26

đáp lời anh “Nhưng tôi cũng đồng ý với quan điểm này, tuy là hình như cậu không cảm nhận được niềm vui nào cả.” Tống Túc cười ha ha, chống một tay trên máy chơi game, hơi cúi người nhìn cô “Ai bảo là chỉ có thể cảm nhận niềm vui qua game?” Thiện Yên Lam không trốn, cô liếc mắt thấy Liêu Lị Sa đang đi tới “Tôi đi chơi trò khác đây.” “Các cậu chơi xong chưa?” Liêu Lị Sa vẫn luôn nhìn thẳng vào Tống Túc “Hai cậu vừa nói gì với nhau thế?” Thiện Yên Lam chủ động kéo tay cô ta, cười nói “Nói vài câu bâng quơ mà thôi, chúng ta đi chơi nhé?” Liêu Lị Sa thấy Tống Túc lười biếng dựa vào máy chơi game, không có ý định đáp lời bèn rời đi cùng Thiện Yên Lam.
Lúc từ khu vui chơi về đã là chập tối, Thiện Yên Lam nhìn thoáng qua thời gian, muộn hơn dự tính một chút, may mà xe bus vẫn chạy, cô đứng chờ một mình trước điểm dừng xe bus.
Trước khi về Chung Việt còn hỏi Thiện Yên Lam có muốn ngồi xe riêng của cậu ta về không nhưng cô từ chối.
Ở điểm dừng xe bus chỉ có một mình Thiện Yên Lam, cô đeo cặp sách, đứng dựa vào biển quảng cáo, chăm chú nhìn chân của chính mình.
“Đợi xe một mình mà không chán à?” Một giọng nói bất chợt vang lên, kéo Thiện Yên Lam hoàn hồn.
Cô ngạc nhiên nhìn người vừa đi tới.
Chung Việt đứng bên cạnh Thiện Yên Lam, mỉm cười nhìn cô “Để tôi đi cùng với cậụ” “Cậu…” Thiện Yên Lam không ngờ cậu ta sẽ đến “Không cần đâu, tôi đã rất quen với con đường này rồi, cậu đi về trước đi.” “Muốn chờ hay không là tự do của tôi, cậu muốn can thiệp à?” Chung Việt cười tủm tỉm nói.
Thiện Yên Lam thấy mình không thuyết phục được Chung Việt bèn dứt khoát bỏ qua việc này “Cậu ngồi xe số bao nhiêu?” “Giống với cậụ” Thiện Yên Lam nhìn cậu ta “Cậu biết tôi ngồi xe nào à?” “Tôi không biết.” Chung Việt cũng dựa vào biển quảng cáo như cô, tư thể thoải mái “Vậy nên tôi mới nói là giống cậụ” Có vẻ như Chung Việt muốn đi về cùng cô.
Thiện Yên Lam bất đắc dĩ, nhưng cũng chỉ có thể đứng chờ xe bus tới.
“Trước đây cậu học trường nào?” Cậu ta khơi đề tài.
“Trường THPT Vũ Tùng.” “Cũng là trường trọng điểm của thành phố à, xem ra cậu học rất giỏi?” Thiện Yên Lam khiêm tốn nói “Cũng tạm được.” Chung Việt cười “Học sinh đứng đầu cả khóa, cậu khiêm tốn làm cái gì.” “Cậu biết mà còn hỏi tôi.” Thiện Yên Lam không khỏi bật cười “Cậu thú vị ghê.” “Tôi thường nghe thấy người khác hình dung tôi như vậy.” Chung Việt hơi nghiêng đầu, cong môi “Cậu có biết là cậu cũng rất thú vị hay không?” Lời này làm Thiện Yên Lam bất ngờ, đây là lần đầu tiên cô nghe thấy lời nhận xét này.
“Làm người khác rất muốn…” Cách đó không xa, xe bus từ từ chạy tới, tiếng xe chạy át tiếng Chung Việt.
Thiện Yên Lam cau mày “Cậu vừa nói gì thế?” “Không có gì, là xe này à?” Thiện Yên Lam gật đầu, Chung Việt theo cô lên xe, ngồi cùng một hàng ghế với cô.
“Rốt cuộc là cậu muốn đi đâu?” Thiện Yên Lam hỏi “Đừng bảo là về nhà tôi nhé?” Chung Việt thản nhiên đáp “Đúng là đưa cậu về nhà thật.” “Thật sự không cần, cậu về muộn quá cũng không an toàn.” “Lo lắng cho tôi à?” Chung Việt cười tươi hơn, cậu ta hạ giọng nói “Yên tâm, tôi gọi xe về.” Thật đúng là không thể khuyên nổi, Thiện Yên Lam dựa vào cửa sổ, chỉ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡