Chương 5
không thể rời mắt.
Người đàn ông nở nụ cười nham hiểm “Dáng người với khuôn mặt của cô cũng không tệ, nếu đã thích đứng ra bảo vệ chị em đến vậy thì đêm nay hầu hạ tôi thay cô ta đi, có khi ông đây sẽ bao….” “Choang ” Tiếng thủy tinh vỡ đột ngột vang lên lần nữa, lần này là từ tầng hai.
Mọi người đều giật mình, mọi ánh mắt theo bản năng đổ dồn về phía nguồn phát ra âm thanh.
Một người đàn ông đứng bên lan can tầng hai, vóc dáng cao to, vai rộng chân dài, mặc một chiếc áo sơ mi đen cài cúc lỏng lẻo, cổ áo được gấp tùy ý.
Khuôn mặt của anh ẩn trong ánh sáng lờ mờ, khó có thể nhận ra.
“Xin lỗi, trượt tay.” Giọng người đàn ông trong trẻo dễ chịu, ngoài miệng nói xin lỗi nhưng trong giọng điệu lại chẳng nghe ra chút áy náy nào.
Tay anh đút túi, dùng mũi giày đá mấy mảnh vỡ sang một bên, thản nhiên nói với tầng một “Mời tiếp tục.” Khúc nhạc đệm nhỏ xảy ra bất ngờ khiến những người có mặt đều sửng sốt, bao gồm cả người đàn ông say khướt trước mặt họ.
Anh ta quay đầu nhìn lên tầng hai, sững sờ trong giây lát.
Nhân lúc anh ta đang lơ là, nhóm bảo vệ đã tập hợp sẵn nhanh chóng chớp thời cơ lao tới giật chai rượu, đè anh ta xuống đất.
Người đàn ông lúc này mới kịp phản ứng lại, vùng vẫy la hét, khung cảnh trở nên hỗn loạn.
Nhóm Hồ Lập chen qua đám đông đi tới, lo lắng hỏi “Không sao chứ?” Tiểu Thịnh vẫn còn đang sợ hãi, nghẹn ngào “Em xin lỗi……Em cũng không ngờ chuyện này sẽ xảy ra.” Các đồng nghiệp tiến tới an ủi, chỉ có Trì Hiểu Oánh vẻ mặt phức tạp, do dự nói “Lần này hai người không may mắn lắm đâu, tôi vừa mới nghe người xung quanh bàn tán gia đình gã đó có quyền thế rất lớn, bình thường ở chỗ này kiêu ngạo đã quen, ít ai dám gây sự với anh ta.” “Nhà nào thế?” “Họ Từ, đã bao giờ nghe nói đến Dược phẩm Từ chưa?
Đó là con trai út nhà họ.
Nghe đồn trước kia anh ta có xung đột với ai đó, đánh gãy tay đối phương.
Về sau ỷ nhà có tiền nên cuối cùng dùng tiền để giải quyết, hoàn toàn không phải chịu bất cứ trách nhiệm nào.” Tiểu Thịnh sợ tới mức mặt trắng bệch.
Hồ Lập vội vàng ngắt lời “Được rồi được rồi, đừng có nói chuyện mơ hồ như vậy, bây giờ là xã hội pháp trị, có việc gì thì tìm chú công an, cô đừng dọa Tiểu Thịnh.” Trì Hiểu Oánh sốt ruột “Tôi chỉ đang lo lắng cho họ thôi.
Biết vậy tôi đã không đưa mọi người đến đây.” Xung quanh ồn ào hỗn loạn, Thẩm Từ Âm chẳng nghe lọt được bao nhiêu, trong lòng vẫn có một linh cảm mơ hồ, cô lại ngẩng đầu nhìn về phía tầng hai lần nữa.
Người đàn ông giải vây cho họ vẫn đứng đó, nhìn trò hề này từ trên cao, ánh mắt hai người chạm thoáng qua.
Không khí u ám, ngột ngạt, những ánh đèn đan xen như đèn pha của tàu ngầm, từng chùm một lướt qua bóng dáng cao ráo của anh.
Khuôn mặt đẹp trai lúc sáng lúc tối dưới ánh đèn, là khuôn mặt cô đã từng quá quen thuộc.
Quả nhiên là anh.
Thực ra Thẩm Từ Âm đã nghĩ đến chuyện có thể sẽ gặp lại Ngôn Chiêu khi quay lại Ninh Xuyên, nhưng cô không ngờ nó lại xảy đến bất ngờ thế này.
Qua chín năm, khuôn mặt được trời đất ưu ái đó vẫn không có gì thay đổi nhiều, chỉ là mất đi vài phần khí chất bồng bột