⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

không ai chú ý tới Tiểu Thịnh đã lâu chưa quay lại.
Thẩm Từ Âm định gọi điện thoại, nhưng sau khi suy nghĩ, cô để máy xuống, nói với Trì Hiểu Oánh “Tiểu Thịnh đi WC chưa về, tôi đi xem thế này.” Trì Hiểu Oánh không nghe rõ cô nói gì, chỉ lơ mơ gật đầụ Thẩm Từ Âm đi theo biển chỉ dẫn về hướng WC, nhưng đi được nửa đường lại thấy Tiểu Thịnh đang vật lộn với một người đàn ông lạ.
“Buông tôi ra ” Người đàn ông nhổ nước bọt “Cô coi ông đây là khỉ để đùa giỡn à?
Giả vờ trinh tiết liệt nữ cái mẹ gì?” Tiểu Thịnh sợ tới mức sắp khóc, khổ nỗi âm nhạc xung quanh quá to, hơn nữa cảnh trai gái lôi kéo nhau trong quán bar là chuyện bình thường, cho nên cuộc giằng co giữa hai người không gây chú ý mấy.
Thẩm Từ Âm đi lên “Làm sao thế?” “Chị Âm Âm ” Tiểu Thịnh vừa mừng vừa sợ, sau đó nói năng lộn xộn kể lể “Anh ta muốn em uống rượu cùng, nhưng em không quen anh ta ” Người đàn ông nhìn chằm chằm vào “vị khách không mời” Thẩm Từ Âm, cảnh cáo “Biết tôi là ai không?
Đừng có xen vào việc của người khác.” Cảnh tượng này hầu như ngày nào cũng diễn ra trong quán bar, luôn có những kẻ mượn rượu để ăn nói ngang ngược.
Thẩm Từ Âm không quan tâm, nắm tay Tiểu Thịnh muốn đi, đồng thời lấy điện thoại ra.
Nào ngờ người đàn ông bước sang một bên chặn đường đi, lấy điện thoại của cô, khắp người phả ra mùi rượu buồn nôn “Định đi đâu?” Tiểu Thịnh hoảng loạn trốn sau lưng Thẩm Từ Âm, Thẩm Từ Âm nhìn thẳng vào anh ta “Rốt cuộc anh muốn gì?
Đây là nơi công cộng.” Người đàn ông nhếch miệng cười “Tôi không muốn gì cả, chỉ muốn uống một ly rượu với cô em này thôi.” Anh ta nghiêng người, ngón tay ngả ngớn chạm nhẹ vào mặt Tiểu Thịnh, cô gái sợ hãi né tránh, vì quá căng thẳng nên giơ tay tát thật mạnh vào mặt người đàn ông.
Người đàn ông sửng sốt, hiển nhiên không ngờ mình sẽ bị đánh, trên má hiện lên một vết đỏ tươi.
Anh ta sờ sờ, chậm rãi phản ứng lại, lửa giận lập tức bùng phát.
Anh ta chộp lấy chai rượu đập mạnh xuống bàn bên cạnh, rượu phun hết ra ngoài, tiếng thủy tinh vỡ vang lên giòn tan, mảnh nhỏ văng khắp nơi, gây náo động xung quanh.
Tiếng nhạc dừng lại, mọi người quay lại nhìn.
Anh ta nhổ nước bọt xuống đất, hung ác nói “Con mẹ nó cô nghĩ mình là ai mà dám đánh tôi?” Thẩm Từ Âm né kịp nên không bị thương bởi các mảnh vỡ, nhưng không tránh khỏi bị rượu văng vào người, trên váy xuất hiện một vết bẩn lớn sẫm màụ Anh ta chĩa chiếc chai vỡ về phía họ “Ông đây vừa ý cô là đang cho cô thể diện có biết không hả?” Anh ta vung vẩy chai rượu vỡ, ra oai như chó hoang nổi điên, xung quanh có người muốn tiến lên giải vây nhưng cũng bị hung khí ép lùi.
“Như vậy đi, cho các cô hai con đường.” Anh ta dẫm một chân lên bàn, hất cằm “Một là cô ta biết điều quỳ xuống xin lỗi ông đây, hai là……” Anh ta nheo mắt lại, lúc này mới có thời gian quan sát Thẩm Từ Âm dưới ánh đèn.
Trong quán bar này, trang phục của cô không thể coi là quyến rũ, thậm chí còn đơn giản quá mức.
Nhưng đường nét trên khuôn mặt trong sáng tự nhiên, đôi mắt đẹp được bao phủ bởi ánh đèn mờ ảo của quán bar, nhuộm một chút sắc thái mê ly quyến rũ, đủ khiến người ta


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡