Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

của Chu Diệc Châụ Mặt Chu Diệc Châu đỏ lên, vội quay đi nơi khác, anh ngồi xổm xuống rồi giơ giày của cô lên "Hỏng mất rồi." Cô lại bắt đầu cảm thấy xui xẻo, oán giận "Chất lượng đểu thế này mà còn tốn mất mấy ngàn tệ của tôi, biết vậy đã chẳng đi bộ." Tần Nhiêu nắm được trọng điểm, ngẩng đầu nhìn cô rồi cười "Tôi đền cho cô đôi khác." Được hời mà không nhận thì chính là kẻ ngốc, huống chi cũng là tại anh, Chu Diệc Châu gật đầu ngay lập tức "Size 37,5." "Tôi biết." Anh nói anh biết, Chu Diệc Châu lại bắt đầu nghiền ngẫm từng chữ một, dù sao cũng từng làm đại biểu môn Văn, đi làm lại thuộc mảng xã giao, rất khó để không nghiên cứu từng chữ.
Mà anh nói biết, có lẽ vẫn luôn nhớ rõ size giày của cô.
Vậy...Tần Nhiêu còn thích mình sao?
Chu Diệc Châu thầm hỏi bản thân.
Cô thất thần, cả người bỗng nhiên nhẹ đi, vậy mà Tần Nhiêu lại bế cô lên bằng kiểu công chúa mà chẳng tốn chút sức lực nào.
"Có được 50kg không?" Chu Diệc Châu chớp mắt, không hỏi vì sao anh lại ôm mình, mà là biện giải cho bản thân trước "Anh nói bậy gì thế?
Tôi chỉ có 45kg thôi." Tần Nhiêu ước lượng, môi cong lên "Giày hỏng rồi, cô không tiện đi bộ nữa.
Đến khách sạn lấy tạm một đôi dép lê đi." Chu Diệc Châu nuốt nước miếng theo bản năng, cô biết đây là tín hiệu nguy hiểm nhưng vẫn cam tâm tình nguyện gật đầụ Sau khi đến khách sạn, Tần Nhiêu để cô ngồi xuống sofa, rồi mới lấy một đôi dép lê dùng một lần của nữ ra cho cô.
Anh đưa tới bên chân Chu Diệc Châu, lại sờ nhẹ vào mắt cá chân của cô "Còn đau không?" Chu Diệc Châu giật chân, không cảm nhận được cơn đau nữa nhưng vẫn chưa muốn đi ngay, nhíu mày đáp "Có đau một chút." Nghe cô nói vậy, Tần Nhiêu tốt bụng xoa nhẹ cổ chân cho cô, mãi đến khi mắt cá chân đã nóng lên rồi ửng đỏ.
Trong lúc đó, Chu Diệc Châu vẫn luôn nhìn đỉnh đầu của anh, để sát vào khẽ ngửi, là mùi thơm của sữa tắm và dầu gội, không hiểu sao cô lại rất muốn biết anh dùng hãng dầu gội gì.
Chu Diệc Châu nhàn đến chán, cũng có khả năng gan cô to lên, thế nhưng lại bắt đầu nghịch tóc anh, nhưng chỉ được một hồi, bàn tay không nghe lời đã bị Tần Nhiêu bắt lấy.
"Đừng nghịch." Anh ngẩng đầu cảnh cáo, nhưng ngược lại giống như đang cưng chiều hơn.
"Không đấy." Cô thích cãi lại, đầu rướn về phía trước, giọng điệu như thể làm nũng.
Bởi vì cách nhau rất gần, khoảng cách giữa môi và môi chỉ có một gang tay, trong không khí là thoang thoảng mùi hoa cùng mùi thơm cơ thể của cả hai, mỗi lần hít thở đều như cắn thuốc, nóng lòng muốn được vượt rào.
Chu Diệc Châu thấy anh chẳng có hành động gì thì thôi không làm loạn nữa, mới vừa rụt cổ về sau, Tần Nhiêu lại kéo cổ tay cô đến trước người anh, đầu cũng ngẩng lên hôn lấy môi Chu Diệc Châụ "Đừng trốn." Chu Diệc Châu nuốt nước miếng, bị nụ hôn thình lình làm cho đầu óc choáng váng, suy nghĩ như keo hồ nhão nhoét ngã vào ký ức xa xăm của bao nhiêu năm trước, không ngừng xác nhận tình cảm của bản thân.
Ừm, hình như cô vẫn còn thích Tần Nhiêụ Bởi vì cô không nỡ trốn, một lòng ôm lấy cổ anh.
Xa cách bảy năm chưa hôn đối phương, nhưng môi lưỡi vẫn theo thói quen tìm được vị trí mà cả hai yêu nhất, liếm láp, quấn quanh, cầm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡