Chương 8
cũng chẳng mắc phải sai lầm kia.
Biết người này đang cố dụ cô lỡ lời, tức khắc trong lòng cảm thấy không được thoải mái.
Chu Diệc Châu xoay người đi xuống cầu thang, Tần Nhiêu cũng đi theo, rất tự nhiên mà đi bên cạnh cô "Đi cùng nhau một đoạn đi." Anh dám đề nghị thì cô cũng dám làm theo, nếu không thì có vẻ cô như muốn chạy trốn vậy.
"Được thôi, tôi đi cùng anh." Vì buổi họp lớp này mà cô còn mua một đôi giày cao gót 8cm, đế giày nhọn như vậy mà còn đồng ý đi bộ với người ta, đúng là tự chuốc lấy mệt vào người.
"Bây giờ cô đang làm việc ở đâu?" Tần Nhiêu chỉ hơi rũ mắt là có thể nhìn thấy cổ chân tinh tế của cô đang cẩn thận dẫm lên đôi giày gót nhọn.
"Áo Á Public Relations." Anh ừ một tiếng rồi không nói thêm gì nữa.
Dựa vào nguyên tắc lễ phép, Chu Diệc Châu cũng định hỏi một câu, ngẩng đầu là có thể nhìn thấy quai hàm sạch sẽ thon gầy, góc cạnh sắc bén của anh vẫn đầy sức hút như trước.
"Anh về từ khi nào thế?" "Hai tuần trước." Anh lại rũ mắt đối diện với cô, dưới ánh đèn mờ nhạt, trước mắt anh như có một tấm kính lọc, mang theo tâm trạng hoài cổ, như gợi lên ký ức ngày trước của hai người.
Cô gật gật đầu, rời tầm mắt đi nơi khác, nhìn chằm chằm ngã tư trước mặt rồi buột miệng hỏi "Bên trái hay bên phải?" ....
"Tần Nhiêu, cho cậu tự chọn đó, bên trái là đến thư viện làm bài tập, còn bên phải là đến rạp chiếu phim." Ngoài miệng Chu Diệc Châu nói là cho anh lựa chọn, nhưng khi nói đến bên phải cô lại chơi bài gian lận, bày ra vẻ mặt cực kỳ chờ mong mà nhìn anh.
Ký ức của cả hai đều đồng bộ, cho nên Tần Nhiêu đã chần chờ hỏi cô "Cô muốn đi bên trái hay bên phải?" Chu Diệc Châu cảm thấy bầu không khí có chút không đúng "Khách sạn anh ở nằm bên trái thì chúng ta đi về bên trái, còn ở bên phải thì đi về bên phải." "Chúng ta?" Anh nhắc lại lần nữa, trong giọng nói còn mang theo ý cười.
Lời này chẳng khác gì như cô và Tần Nhiêu chuẩn bị đi thuê phòng, Chu Diệc Châu xấu hổ, thật tự muốn tát vào mặt mấy cái cho tỉnh táo lại.
Bình thường cô rất giỏi trong việc khiến người khác cứng họng, sao hôm nay cứ như cái miệng này không thuộc về mình vậy.
Dừng lại ở ngã tư đường, cô tự quyết định đi về phía bên phải, nhưng mới đi được một bước, cổ tay đột nhiên bị một lực kéo lại, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền đến khiến cả người cô như bay lên mây.
Bảy năm không chạm vào da thịt của nhau, trong khoảnh khắc tiếp xúc, vẫn không tránh khỏi việc để lại dấu vết trong lòng.
"Bên trái." Anh dắt tay cô đi lên vạch kẻ sang đường, nhưng chỉ vài giây sau đã buông lỏng tay cô ra.
Cổ tay Chu Diệc Châu không nhúc nhích, đành phải lấy tay khác chạm vào mới tìm được cảm giác, còn chưa kịp đi lên đường lát đá xanh, đột nhiên gót giày cô dẫm vào nắp cống, "cậc" một cái gãy luôn gót giày, ngay cả cổ chân cũng đau nhức.
Chu Diệc Châu kêu lên, suýt nữa ngã xuống ven đường, cũng may Tần Nhiêu vẫn luôn đi sát bên, lanh tay lẹ mắt vớt lấy cô.
Không biết có phải do anh cố ý mà vị trí tay anh vừa vặn chạm vào ngực cô, nhưng anh cũng không nghĩ đến chuyện đó, đôi mắt chỉ chăm chú nhìn vào chiếc giày bị hư