Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

ở trên khóe môi, theo rãnh môi thấm vào trong miệng.
Không biết là đã bao lâu rồi anh chưa bắn, tinh dịch vừa nhiều lại vừa nồng, đầu lưỡi cô theo bản năng liếm một chút, toàn bộ khoang miệng đều là hương vị vừa tanh vừa nồng của anh.
Sự việc xảy ra quá đột nhiên, Anh Hiền cũng chưa phản ứng kịp, ngơ ngẩn một hồi lâu mới nhớ tới việc rút khăn giấy ra.
Sau khi lau một giọt ở khóe miệng rồi mới không nhanh không chậm xử lý đống hỗn độn ở trên người, nhưng mà ánh mắt vẫn dừng lại ở trên người đàn ông trần truồng ở đối diện.
Côn thịt vẫn còn cương cứng khẽ giật giật, mã mắt phun ra chất lỏng còn sót lại, tí tách tí tách, quấn bện vùng lông thành từng sợi.
Từ đầu tới đuôi anh không phát ra bất cứ tiếng động gì, ngay cả thở dốc cũng rất kiềm chế.
Phó Thành nuốt một ngụm nước miếng, giọng nói khàn khàn, “Được rồi chứ?” Tình dục trong ánh mắt vẫn còn chưa tiêu tán, lộ ra vài phần kiềm chế sự phẫn nộ.
Anh Hiền chỉ cảm thấy thú vị.
Đây là thế giới của anh sao?
Chính trực lương thiện như là trong truyện cổ tích?
Anh cho rằng cô là loại người có thể bởi vì như vậy mà sinh ra một tia hổ thẹn?
“Chờ một lát.” Cô kiểm tra video dưới cái nhìn chăm chú của anh, thậm chí còn phóng to mặt anh và côn thịt để xác nhận có chụp rõ ràng hay không.
“Có thể, anh Phó, quay rất rõ ràng.” Anh Hiền buông di dộng xuống, nhìn anh nói, “Anh Phó, tuy rằng hiện tại nói những lời này không có ý nghĩa gì, nhưng tôi làm như vậy đều không phải xuất phát từ hứng thú cá nhân, đây chỉ là một giao dịch.” Lời nói dối thông minh nhất là lời nói nửa thật nửa giả.
Anh Hiền thân thiện mà đưa khăn giấy ra, Phó Thành không nhận, làm lơ sự chật vật giữa hai chân, trực tiếp mặc quần vào.
“Cô Tưởng, hy vọng cô nói chuyện thì giữ lời.” Anh Hiền hơi mỉm cười, thu tay lại, đứng dậy trở lại trước bàn làm việc, dùng máy bàn gọi đến văn phòng của Kha Nhụy, ngay trước mặt anh bảo Kha Nhụy đến bệnh viện thanh toán tiền thuốc men cho Phó Chi.
Kết thúc trò chuyện, giao dịch của bọn họ cũng coi như kết thúc.
Phó Thành liếc nhìn cô một cái, đứng dậy rời đi, tay vừa đụng phải then cửa thì nghe thấy người phụ nữ sau lưng nói “Tôi có một đề nghị tốt hơn đối với cô Phó, anh có hứng thú nghe qua một chút không?” Lý trí nói cho anh biết hiện tại anh nên rời đi và đừng quay đầu nhìn lại, nhưng chân anh vẫn không nhúc nhích nổi.
Phó Thành quay người lại, chăm chú nhìn khuôn mặt cô, không nhìn những vết loang lổ trên người cô.
Đôi mắt của cô gần như luôn mang theo ý cười, rất dễ nhầm lẫn với sự dịu dàng mềm mại.
Anh Hiền nói “Cô Phó không biết khi nào mới tỉnh dậy, cô ấy cần được chăm sóc cẩn thận hơn, thuê người chăm sóc sẽ thích hợp hơn so với bệnh viện.” Phó Thành nhìn cô, đột nhiên cảm thấy buồn cười.
Từ đầu đến cuối cô không hề ép buộc anh, chẳng qua cũng chỉ đặt điều kiện để anh lựa chọn, nhưng cơ bản là anh không có sự lựa chọn nào khác.
Điều kiện là gì?
Nếu nói như vậy thì câu hỏi này vô nghĩa rồi.
Người phụ nữ cong môi, có vẻ như đang suy nghĩ, một lúc sau mới hỏi “Lúc Từ Á Vi đánh anh thì anh nghĩ cái gì?” “Cái gì?” Anh bị câu hỏi của cô làm cho ngơ ngác.


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡