Chương 12
cô ấy.
So với sự khẩn trương của anh, Anh Hiền lại thản nhiên rất nhiều, nhẹ giọng trả lời một câu “Không có việc gì.” Tuy Kha Nhụy có hoài nghi, nhưng nếu sếp đã nói không có việc gì thì cô ấy cũng không hỏi nhiều, xoay người trở về vị trí của mình.
Lửa giận nửa vời, giống như xương cứng mắc ở trong cổ họng của Phó Thành, làm cho anh cảm nhận được mùi máụ Yết hầu của anh lăn lộn, dùng sức nuốt ngụm nước bọt xuống, tay phải bắt lấy côn thịt, bắt đầu vuốt ve.
Anh đương nhiên là biết phải tự an ủi như thế nào.
Hàng năm anh đều ở nước ngoài tham gia nhiệm vụ duy trì hòa bình, không có thời gian và tinh lực để yêu đương.
Trong đội có không ít người có bạn giường cố định, cũng có người sẽ tranh thủ lúc nghỉ ngơi chạy ra bên ngoài tìm một chút kích thích, anh không thể tiếp thu được việc làm tình mà không có tình yêu, cho nên vẫn luôn dựa vào việc tự sướng để giải quyết.
Sức lực của anh quá lớn, động tác cũng thô bạo, côn thịt bị lôi kéo đến mức thay đổi hình dáng, so với tự an ủi thì càng giống như cho hả giận.
Anh Hiền nhìn côn thịt nửa mềm không cứng lên được, nói “Anh Phó, cứ như vậy thì chỉ sợ đến hừng đông rồi anh cũng chưa bắn ra được.
Tôi cứ giơ di động mãi như thế này cũng rất mệt.” Trong mắt của người đàn ông có lửa giận bùng lên, còn có một mảnh nóng rực khác.
Anh Hiền cũng không để ý, ngược lại nhẹ nhàng đề nghị “Có muốn tôi hỗ trợ không?” Ngón tay của anh bởi vì kinh ngạc mà siết chặt lại, vết chai mỏng ở ngón cái cọ qua quy đầu thật mạnh, sau khi đau đớn đi qua là khoáı ƈảm vi diệụ Anh càng có ý đồ áp loại cảm giác này xuống thì nó càng không chịu khống chế.
Khoáı ƈảm tích lũy được ở lúc trước dường như bộc phát ra trong nháy mắt, côn thịt nhanh chóng sung huyết, tự mình trỗi dậy, ngóc đầu lên.
Anh Hiền không kiêng nể gì mà thưởng thức sự biến hóa của anh, đùi phải đè lên chân trái, thong thả ung dung nói “Xem ra là không cần.” Hôm nay cô cũng mặc chân váy âu phục, chỉ để lộ ra một đoạn cẳng chân mảnh mai cân đối, dưới ánh đèn chiếu rọi thì tinh tế như sữa bò.
Phó Thành chán ghét cô, chán ghét cô nhục nhã mình, liên quan cả sự bất lực của mình trước tiền tài cũng giận chó đánh mèo mà trút lên người cô.
Nhưng mà côn thịt lại đang cứng lên, tình dục vào đầu, tức giận cũng vào đầu, làn da của người phụ nữ với mùi hương của người phụ nữ lại thành thuốc kích thích.
Động tác vuốt ve càng lúc càng nhanh, khoáı ƈảm cũng dâng lên cao theo.
Anh đã không thể phân rõ cuối cùng là lửa giận nhiều hơn một ít hay là lửa dục nhiều hơn một ít, chỉ hy vọng có thể nhanh chóng giải thoát khỏi sự bực bội cực nóng này.
“Anh đang nhìn chân tôi sao?” Anh Hiền không chút lưu tình vạch trần anh.
Đang muốn lại kích thêm vài câu thì một dòng dịch trắng đột nhiên phun ra từ giữa tay anh, hướng tới mặt cô.
Phó Thành cuống quýt áp nó xuống phía dưới, làm cho bản thân không đến mức bắn đầy mặt cô.
Chất nhầy trắng đục phun đầy trên ngực của Anh Hiền, rất nhanh áo sơ mi đã bị thấm ướt, dính vào trên làn da.
Tuy rằng anh kịp thời đè ép xuống, nhưng vẫn có vài giọt bắn lên trên mặt cô.
Trong đó có một giọt dừng