Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

ném vào trong bóng tối tràn ngập kim tiêm và nước thuốc, nhìn không thấy ánh mặt trời.
Trước giờ cô chưa từng nói qua những ấm ức này với người khác, bởi vì không muốn vạch vết thương của mình ra cho người ta xem, cũng không muốn để cho Chu Hạo Cường khó xử, nhưng cuộc cãi vã tối nay, đã xé toạc vết thương trong lòng cô, giống như tất cả nỗ lực mấy năm nay mà cô dành cho hắn đều chỉ là một trò cười.
Nghe cô khàn giọng tố cáo tất cả những chuyện này với anh, động tác trên tay người đàn ông dừng lại, lông mày rậm nhíu chặt, ngực phập phồng bởi vì tức giận, anh cố gắng khống chế cảm xúc, mới không để lửa giận lẫn vào trong giọng nói “Sao không nói sớm cho anh biết?” Người đàn ông đè nén giọng nói trầm khàn, so với vừa nãy còn dịu dàng hơn vài phần, lướt qua tai Tô Đường, mài đến lỗ tai cô mềm nhũn.
“… Vậy là… Có thể…nói cho anh sao?” Tô Đường khó hiểu ngẩng đầu, vẻ mặt đờ đẫn.
Đôi mắt hoa đào bị nước mắt thấm ướt kia giống như che lấp bởi một tầng sương mù, nước mắt từ hai má ửng hồng lan đến chóp mũi, tầm mắt bị nước mắt bao lấy, xuyên qua sương mù mờ mịt, có thể nhìn thấy phần cổ trắng lành lạnh của người đàn ông, nhô ra yết hầu góc cạnh.
Bởi vì khóc quá nhiều, đầu óc thiếu oxy còn có chút mê mang, cô chợt quên mất cổ Chu Hạo Cường không dài như vậy, yết hầu cũng không gợi cảm như vậy.
Ý thức càng tập trung vào lời nói của người đàn ông, đầu óc mơ hồ suy nghĩ, Chu Hạo Cường vừa rồi còn kiên quyết ép cô uống thuốc, hiện tại thật sự cho phép cô từ chối sao?
“Đương nhiên có thể.” Mí mắt thâm thúy của người đàn ông khép lại, ánh mắt dán chặt trên mặt cô, giọng nói lạnh lẽo mang theo hơi thở dịu dàng, khí chất uy quyền của người bề trên “Em không muốn ăn cái gì, không muốn làm chuyện gì đều có thể nói, ở nhà họ Chu không ai có thể ép buộc em.” Tô Đường bị lời nói của anh làm cho giật mình, trầm tư một hồi, nước mắt rưng rưng nhìn chằm chằm yết hầu đang lăn lộn của anh, vẫn là cẩn thận hỏi lại một lần nữa “Thật sao?
Em có thể không cần uống những thứ thuốc Đông y kia?
” “Đều có thể.” Người đàn ông đưa tay gạt đi sợi tóc bị nước mắt dính vào khóe miệng của cô, đôi mắt đen sâu lướt qua đôi môi sưng húp của cô, thốt ra lời hứa hẹn “Sau này có chuyện gì cứ nói cho anh biết, anh đều có thể giúp em giải quyết.” Nghe anh nói, nước mắt Tô Đường lại không khống chế được tuôn ra, cô bĩu môi nhào tới cổ anh nghẹn ngào “Cám ơn anh…” Trái tim rỉ máu của cô thoáng cái đã được anh chữa lành.
Vốn tưởng rằng Chu Hạo Cường không quan tâm, yêu thương cô như trước, hiện tại mới biết thì ra hắn vẫn còn nhớ cô.
Tô Đường cảm thấy lúc trước mình không đủ tin tưởng hắn, có lẽ cô nên thẳng thắn nói với hắn cảm giác của mình từ lâu, như vậy hai người cũng sẽ không giống như vừa rồi, bởi vì ngăn cách và nghi ngờ lẫn nhau mà cãi vả.
Tô Đường hít nước mũi, ôm cổ người đàn ông, lắc đầu cọ xát vào cổ anh lấy lòng, giống như một con mèo con làm nũng với chủ nhân.
Từ trước đến nay cô đã quen làm nũng với người khác như vậy, lại không chú ý tới khoảnh khắc thân thể của người đàn ông đột nhiên


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡