Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

tới đây?” Giọng nói của người đàn ông trầm ấm dịu dàng, cẩn thận lắng nghe lại có chút cưng chiềụ Trước kia khi Tô Đường tức giận, Chu Hạo Cường thường dùng giọng điệu như vậy dỗ dành cô nói chuyện.
Dù tức giận và bị oan ức, nhưng trong lòng cô đối với hắn vẫn có chút chờ mong.
Trái tim của một người phụ nữ luôn dễ mềm lòng, đặc biệt là khi đối mặt với người yêu của họ.
Sau một cuộc cãi vã khiến lòng người đều lạnh lẽo, hắn chỉ cần đáp lại cô một chút ấm áp, cũng đủ để cô vứt bỏ tất cả oán giận với hắn.
Cô quay người lại thình lình nhào vào trong ngực anh, ôm chặt lấy anh, nước mắt đè nén vừa rồi rốt cuộc không ngừng tuôn rơi, tiếng khóc lóc nghẹn ngào giống như ngậm bông trong miệng, mơ hồ khiến người ta nghe không rõ “Em…xin lỗi, em… không phải… cố ý cãi nhau với anh…em chỉ không muốn…uống cái đó…” “… Tô Đường?” Người đàn ông cúi đầu gọi cô một tiếng, bàn tay ấm áp đỡ lấy bả vai cô, lòng bàn tay dán vào cánh tay gầy gò của cô nhẹ nhàng xoa, tựa như âm thầm an ủi.
Cái lạnh thấu xương bao lấy chiếc váy mỏng manh của cô trong nháy mắt bị sự ấm áp của lòng bàn tay anh xua tan.
Bởi vì bỗng nhiên cảm giác có người quan tâm, những giọt nước mắt đè nén hồi lâu kia rốt cuộc cũng không kiểm soát được nữa.
Tô Đường úp mặt lên ngực anh, thân thể không ngừng run rẩy kịch liệt, trong miệng hết lần này đến lần khác nỉ non “Em thực sự … Không muốn thế… Em không muốn điều đó…” Tầm nhìn bị nước mắt làm nhòe đi như một đám sương mù mờ mịt, cô hoàn toàn đắm chìm trong tâm tình bi thương của mình, lắc lắc đầu cọ lên cổ anh.
Nước mắt trượt xuống cổ áo anh, nóng đến mức khiến trái tim anh run rẩy.
Thân thể người đàn ông cứng đờ, cau mày, chần chờ một lát, lòng bàn tay rốt cục vẫn chạm lên tóc cô, nghiêng mặt đặt cằm lên đỉnh đầu cô, rũ mắt nhìn vào một góc boong tàu, giọng nói trầm khàn “Vì sao em khóc?” Vòng tay kiên cố ôm lấy cô, giọng nói dịu dàng, khiến người khác có cảm giác an toàn không thể diễn tả, như thể dù cô muốn nói gì, hay làm cái gì anh đều có thể đón nhận tất cả.
Nỗi canh cánh trong lòng Tô Đường nháy mắt đã sụp đổ hoàn toàn trước sự dịu dàng của anh.
Cô nắm lấy vạt áo anh, run giọng nức nở giải thích “Em thực sự không cố ý… Nhưng… thuốc thực sự…đắng… Nó bốc mùi, Kim… tiêm rất đau, mỗi lần… đến bệnh viện lấy trứng, bụng như bị đâm thủng… Em thực sự đau, đau không chịu nổi… Mỗi ngày đều phải uống….
đủ loại thuốc, kim tiêm không dứt… Em… Nó thực sự khó chịu … Em không muốn điều đó…” Đây là lần đầu tiên cô phát tiết ra hết nỗi khổ mấy năm nay mà mình chịu đựng.
Cô từng ghét nhất là uống thuốc và bị tiêm, mấy năm nay vì sinh con cho Chu Hạo Cường, không biết cô đã uống bao nhiêu thuốc, tiêm bao nhiêu mũi, ống nghiệm, thụ tinh nhân tạo cũng đều đã thử qua.
Để sinh con cho hắn, cô đã cố gắng bằng mọi cách.
Mỗi lần đi bệnh viện giống như đi đến pháp trường, dọc theo đường đi đều sợ hãi, không biết những người đó lại phải dùng cực hình gì để trừng phạt cô.
Tô Đường vốn tưởng rằng kết hôn chính là cuộc sống hạnh phúc vui vẻ của hoàng tử và công chúa, lại không nghĩ tới thật ra cuộc sống của cô bị


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡