Chương 15
ông, trông cực kỳ đối nghịch.
Trên con tàu này, chỉ có một người mới có thể làm nên kiệt tác như vậy.
Chu Sở Thần nhìn chằm chằm đồ chơi nhỏ kia, ánh mắt trở nên dịu dàng.
Anh nhếch khóe môi, khép hờ năm ngón tay bao lấy trái tim yêu thương kia, sau đó chậm rãi đi vào khoang thuyền.
… Tô Đường vọt chạy một đường xuống boong tàu, dáng vẻ bối rối khẩn trương, giống như có dã thú đang đuổi theo sau cô.
Cho đến khi hoàn toàn thoát khỏi khí thế áp bức của người đàn ông, cô mới dựa vào tường ôm ngực thở dốc.
Vừa rồi thật sự quá mất mặt… Cô gõ mạnh đầu mình hai cái, sau khi bối rối mơ hồ cảm giác phía dưới có gì đó không đúng, thừa dịp không có ai Tô Đường vén váy lên nhìn vào giữa hai chân.
Cô phát hiện quần lót của mình bị đẩy vào trong khe huyệt, giữa quần lót lõm xuống một cái hố sâu màu trắng, hố tròn lớn đến dọa người, hình dạng của vòng tròn phía dưới và phần trên rộng rất rõ ràng là dáng vẻ đầu nấm của Chu Sở Thần.
Mẹ kiếp Lớn như vậy à Trách không được vừa rồi vẫn cảm thấy căng trướng vô cùng Tô Đường đỏ mặt căng thẳng kéo quần lót bị lõm ra, lại kéo váy xuống, hai tay lạnh lẽo xoa mặt, xác định cơ thể không còn nóng mới mở cửa phòng ngủ bước vào.
Mảnh vụn thủy tinh vẫn còn vương vãi trên mặt sàn, thứ nước đen ngòm đã nhuộm tấm thảm trắng xám thành một mớ hổn độn, phía trên còn có mấy mảnh giấy màu vàng đen, trông thật bẩn thỉu và xấu hổ.
Nhìn thấy hiện trường vẫn y nguyên như lúc cô đi ra ngoài, trong lòng Tô Đường chợt cảm thấy lạnh lẽo.
Trên giường truyền đến tiếng thở nhẹ.
Người chồng thực sự của cô đang nằm đó lẳng lặng ngủ ngon lành.
Hắn hoàn toàn không thèm để ý cảm nhận của cô, không nghĩ tới sự khó xử của cô, càng không có một chút ý muốn đuổi theo an ủi cô.
Tô Đường bỗng nhiên cảm thấy nực cười.
Vừa rồi ở trên boong tàu, cô cho rằng mình thấy được hy vọng, cuộc sống sắp đón nhận một sự thay đổi mới, lại không nghĩ hết thảy đều chỉ là vọng tưởng của cô.
Những lời hứa hẹn cùng an ủi kia, chỉ là mơ mộng hão huyền, cô không thể trông mong được điều gì.
Trước mắt, cô giống như Lọ Lem mất đi phép thuật lúc mười hai giờ.
Hoàng tử không chu đáo, không có sự đồng cảm nào trong cuộc hôn nhân này, tất cả những gì còn lại chỉ là chiếc lông gà, và một ngày mai vô vọng … Tô Đường khẽ thở dài, nhặt từng mảnh thủy tinh trên mặt đất lên.
Động tác cẩn thận mà dè dặt, bởi vì cô biết rõ, nếu như bị thương, chỉ có cô gặm nhấm nỗi đau của mình, sẽ không có ai đau lòng vì cô.
Trong suốt quá trình dọn dẹp phòng, Chu Hạo Cường có tỉnh lại một lần, hắn chỉ lật người, ngái ngủ nói một câu “Nhỏ tiếng lại.” Hốc mũi Tô Đường bỗng nhiên chua xót.
Cô có chút không hiểu tại sao cô lại ở đây?
Gia cảnh nhà họ Tô cũng không kém, tuy rằng không bằng nhà họ Chu, nhưng từ nhỏ Tô Đường cũng lớn lên trong sung sướng, váy vóc lụa là ăn ngon mặc đẹp.
Trước khi kết hôn, không đến lượt cô phải làm chuyện này.
Nhưng bây giờ, có vẻ như cô nên chịu trách nhiệm cho quyết định của mình.
Tại sao?
Nghĩ tới đây, Tô Đường ném đống thủy tinh bẩn thỉu đã phân loại vào thùng rác.
Tiếng lạch cạch vang lên, người đàn ông trên giường