Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

khi cương cứng đỉnh quy đầu càng thêm phình to, chạm vào vách thịt mềm mại của cô.
Khoái cảm xa lạ xộc lên từ thắt lưng, Tô Đường cắn chặt môi dưới không dám phát ra tiếng động, cô muốn lờ đi cảm giác kỳ quái này, dời mắt nhìn chằm chằm bàn tay đang đặt trên eo cô.
Tay Chu Sở Thần rất lớn, năm ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, mu bàn tay bởi vì dùng sức mà gồng cứng, nhô ra vài đường gân xanh chỉ có ở đàn ông trưởng thành.
Không biết vì sao, nhìn thấy tay anh, Tô Đường càng cảm thấy khó thở.
Hai chân chống trên mặt đất bắt đầu không khống chế được run rẩy, giống như dây đàn căng đến cực hạn, sắp bị ngoại lực kéo đứt.
Trái tim Tô Đường đập thình thịch,cô cong ngón chân lại, bám chặt trên mặt sàn, sợ mình lại trượt xuống.
Nhưng vào lúc này, trong lòng cô nhẹ nhõm hẳn, cuối cùng cũng thoát khỏi cảm giác áp bách mãnh liệt.
Cô còn chưa kịp vui mừng, đầu nấm vừa mới rút ra khỏi khe huyệt đột nhiên giật nảy, nặng nề đập lên âm hạch nhô lên của cô.
“Ôiii…” Nơi đó gần như không có người chạm qua, Tô Đường cũng không biết nơi đó sẽ mẫn cảm như vậy, trong nháy mắt bị đụng phải, đầu óc cô trống rỗng, thân thể giống như bị điện giật, run rẩy kịch liệt.
Cô khẽ rên rỉ, một thứ gì đó lao ra khỏi cơ thể và đập vào quần lót của cô… Lát sau, lông mi Tô Đường run rẩy, trong khoảnh khắc ngước mắt lên, cô nhìn thấy người đàn ông ngay trong tầm mắt.
Đôi mắt anh u ám thăm thẳm giống như bầu trời không sao, tối tăm đến mức có thể đâm thấu linh hồn con người.
Bàn tay ấm áp của anh chặt chẽ ôm thắt lưng cô, ngón tay cứng rắn bao lấy da thịt, thậm chí còn khiến cô có loại ảo giác bị anh nắm được xương cốt.
Tô Đường như bị bỏng trong giây lát, cô chống sàn nhà vừa vụng về vừa chật vật đứng lên từ trong tay Chu Sở Thần.
“… Em… Em phải đi xuống… Anh cả cũng đi đi… Chúc anh ngủ ngon.
” Cô cúi đầu không dám nhìn anh, bỏ lại một câu rồi chạy vào khoang thuyền, bóng lưng hoảng sợ, giống như đang chạy trốn.
Chu Sở Thần không nói gì, cũng không có bất kỳ ngăn cản nào, anh quay đầu nhìn về phía cửa khoang thuyền trống rỗng, dễ dàng nghe được động tĩnh nhảy nhót của cô gái khi xuống lầu, cho đến khi tiếng bước chân biến mất, mới từ từ dời mắt đi.
Anh nhét tay vào trong túi quần, thân thể cao lớn đứng sừng sững trong đêm tịch mịch lạnh lẽo, tầm mắt dừng trên mặt biển đen kịt xa xăm.
Gió biển ban đêm lạnh lẽo ẩm ướt vẫn không thể xua tan hơi nóng trong cơ thể anh.
Người đàn ông rũ mắt nhìn xuống đũng quần đang sưng phồng của mình, những dấu vết ướt sẫm màu trên chỗ phình to vẫn còn hiện rõ.
Anh chợt cười nhẹ.
Kìm nén dục vọng lâu như vậy, một khi bị đánh thức, phản ứng cũng mãnh liệt vô cùng.
Mà đêm nay vừa khéo cô vđụng phải cánh cửa dục vọng của anh, vết thương xé ra làm sao có thể dễ dàng phục hồi như cũ?
Chu Sở Thần hít một hơi thật sâu, anh quay người bước đi hai bước, rồi đột nhiên dừng lại.
Trên boong tàu màu đen trước mặt, lấp ló một vật màu đỏ nho nhỏ.
Anh nhìn chằm chằm vệt đỏ, khẽ nhướng lông mày, khom lưng nhặt nó lên.
Một trái tim yêu thương màu đỏ vô cùng đáng yêu, bị kẹp giữa các ngón tay cứng rắn của người đàn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡