Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 17

lập tức chạy xuống dưới, vui vẻ ôm lấy người đàn ông trung niên đi cùng Chu Cẩn Nghiêụ Hạ Mạt nghe thấy cô ấy gọi ông ta một tiếng “ba ơi” đầy thân thiết.
Khi Chu Cẩn Nghiêu bước vào phòng, Hạ Mạt đang ngồi mép giường, có chút chột dạ mà nắm chặt vạt áo.
Cô không dám ngẩng đầu nhìn anh, sợ bị phát hiện mình đã tự tiện xuống tầng dưới, đã thấy những người không nên thấy, chuyện không nên biết.
Lại còn khiến Đại Xuyên vì mình mà ăn một cái tát oan uổng.
Hạ Mạt thấy đôi ủng quân đội dừng ngay trước mặt, hơi thở lập tức ngắt quãng.
Chu Cẩn Nghiêu nửa ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên “Khi tôi không có ở đây, Nhu Khang đã làm gì em?” Hàng mi Hạ Mạt khẽ run, “Không có....
Ông ta chưa làm gì cả, là...
Đại Xuyên với cô Thang đã giúp tôi” “Xin lỗi, t tôi sau này không dám nữa, tôi chỉ là muốn, muốn ra ngoài nhìn một chút thôi…” “Vết thương trên mặt Đại Xuyên là do em xử lý à?” “Vâng…” Chu Cẩn Nghiêu lại cúi sát thêm một chút, hơi thở nóng rực đặc trưng của đàn ông phả lên mặt Hạ Mạt.
“Sợ tôi sao?” “… Không.” Người đàn ông khẽ cười một tiếng, bàn tay to lớn có chút thô ráp bất ngờ luồn vào dưới lớp váy, dễ như trở bàn tay ôm lấy vòng eo mềm mại của cô “Ồ?
Thật không?” Hạ Mạt cố giữ cho nhịp thở ổn định, nhưng tiếng tim đập hỗn loạn trong không gian yên tĩnh lại càng trở nên rõ ràng.
Cửa phòng không đóng.
Khi Thang Giai Hủy hào hứng chạy vào thì bắt gặp ngay cảnh hai người đang ám muội thân mật kề sát nhaụ Trên mặt Thang Giai Hủy là vẻ thẹn thùng đặc trưng của một thiếu nữ, nhưng trong ánh mắt lại thấp thoáng sự táo bạo và tò mò.
“Anh Cẩn Nghiêu ơi, ba đồng ý ngày mai cho em tổ chức một buổi tiệc nhỏ ở nhà, còn cho phép em mời bạn bè đến nữa ” “Em có thể mời chị Hạ Mạt tham gia cùng không?” Nghe lời mời bất ngờ ấy, Hạ Mạt thoáng sửng sốt.
Nhưng sự vui mừng chỉ lướt qua trong khoảnh khắc.
Bởi cô hiểu rõ thân phận mình bây giờ là gì.
Cô cúi đầu, ngón tay khẽ vuốt đường viền hoa trên váy ngủ, ánh mắt thoáng ngẩn ngơ.
Chu Cẩn Nghiêu không bỏ qua ánh mắt mang chút chờ mong lẫn bối rối ấy.
Nghĩ lại, ngoại trừ hôm nay tự ý chạy xuống lầu, những ngày khác cô đều chỉ lặng lẽ ở yên trong phòng.
Bàn tay người đàn ông vuốt nhẹ vài cái bên hông cô “Muốn đi không?” “… Vâng”, Hạ Mạt nhẹ nhàng gật đầụ “Được, ngày mai tôi và Hạ Mạt sẽ cùng tham gia.” Chu Cẩn Nghiêu đứng dậy, đáp lời Thang Giai Hủy.
Thang Giai Hủy tươi cười rạng rỡ rồi rời đi, thời gian gấp rút, cô phải nhanh chóng chuẩn bị thật chu đáo cho buổi tiệc ngày mai.
Lúc gần đi, cô còn không quên khép cửa phòng giùm họ.
Ánh mắt Chu Cẩn Nghiêu dừng lại ở cổ áo hơi trễ của Hạ Mạt.
Làn da trắng nõn như tuyết nơi ngực cô phập phồng theo từng nhịp thở, khiến anh có chút nóng bừng.
Anh xoay người rót nước, yết hầu chuyển động liên tục, uống mấy ngụm nước đã cạn cả ly.
Chu Cẩn Nghiêu không lại gần cô nữa, anh cảm thấy chỉ cần đến gần cô gái nhỏ nhắn mềm mại này thì dục vọng trong lòng sẽ bùng lên, thôi thúc anh muốn lột sạch quần áo cô ra, đặt cô dưới thân mà giày vò thỏa thích.
Anh thầm khinh thường chính mình.
Không ngờ khai trai rồi lại như thằng nhóc mới lớn, chẳng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡